Yêu Em Bằng Cả Trái Tim - Chương 5 - (Hoàn chính văn)
17.
Năm đó thi xong đại học thì gặp Bạc Ngôn.
Bạc Ngôn, mệnh danh là thiên tài, đã thành khóa học tại trường kinh doanh tại Đại học Pennsylvania và đang trở về Trung Quốc để chuẩn cho khóa đào tạo ở Tân Thành.
Sân nhà Chu Diệp trồng đầy hoa sen, hương thơm của hoa sen trong nước say đắm lòng , nở rộ nhiệt tình.
Cảnh như .
bắt đầu cãi với An Dĩ Nhàn và những khác.
Nguyên nhân là thích quá ồn ào, nên trốn một trong đình cho yên tĩnh, nhưng họ đuổi theo như âm hồn tan và luôn xì xào bên tai .
Theo độ tuổi dần trưởng thành.
Tôi cũng đang dần thích ứng với chứng mù mặt của .
Đã sớm còn là cô bé nhút nhát khi luôn mọi chế nhạo là con bé bệnh tâm thần.
Không nhận mọi là rắc rối.
nó cũng thể giải quyết những rắc rối của .
Trên thực tế, thể thấy giọng ác ý của An Dĩ Nhàn.
khi cô , giả vờ bối rối và hiểu.
“Kiều Y Nhiên, gần đây ăn uống nhỉ, cô tăng cân nhiều thế?”
Kiều Y Nhiên vẫn luôn là tiểu tùy tùng của An Dĩ Nhàn.
An Dĩ Nhàn kiêu ngạo và luôn coi thường cô .
Chơi với cô chủ yếu là để lợi dụng cô làm chuyện thay .
Khi An Dĩ Nhàn thấy điều , đôi mắt cô mở to:
“An Dĩ Tình, cô mù mặt, chứ mù ? Tôi đen giống như Kiều Y Nhiên , mặt còn đầy mụn?”
Bề ngoài đối với cô là quan trọng nhất nên cô tức giận.
Cô thậm chí còn quên mất Kiều Y Nhiên vẫn đang lưng .
Kiều Y Nhiên xong lời , nhịn nữa, tiến lên nắm lấy tay An Dĩ Nhàn phản bác:” Dĩ Nhàn, ý cô là ? Trước đó cô đã với là thích màu da lúa mạch của ? Tôi coi cô như chị em, cô xem là đồ ngốc đúng ?”
Những gì xảy tiếp theo ngoài tầm tay của .
Tôi mỉm .
Cầm bảng vẽ tay và chuẩn rời xa nơi ồn ào .
Tôi thẳng về phía Chu Diệp, đang đút hai tay túi xem náo nhiệt từ xa.
Tôi ném mạnh tấm bảng vẽ trong ngực Chu Diệp.
Anh nghiêng đầu, thay vì ồn ào kêu đau như bình thường, lặng lẽ chịu đựng.
Tôi khó chịu: “Xem náo nhiệt vui , Chu Diệp?”
Người đàn ông theo .
Khi mở miệng, giọng của nhẹ nhàng và định hơn Chu Diệp nhiều.
“Tiểu Tình, em cao lên nhiều quá.”
Cha mẹ ơi!
Khi thấy giọng liền biết là ai.
Tôi vui vẻ đầu : “Chú, chú đột nhiên trở về Trung Quốc?”
Mặc dù thể phân biệt các khuôn mặt.
vẫn biết cách quan sát lời và cảm xúc.
Tôi thấy rõ nét mặt dịu dàng ban đầu của Bạc Ngôn đang tối sầm .
Tuy nhiên, giọng vẫn đều đều.
“Không Chu Diệp, em thất vọng?”
Không thất vọng.
Tôi oan!
18.
Bản thân Bạc Ngôn cũng biết.
Chu Diệp và Hứa Giai đều biết hết tâm tình thiếu nữ của .
Mặc dù thể nhớ khuôn mặt.
từ khi còn nhỏ đều cố gắng để nhiều hơn, nên sẽ thể nào quên .
Mọi đều thích đàn ông cao quý .
Tất nhiên cũng ngoại lệ.
Chu Diệp luôn chê là thấy trai liền quên bạn.
.
Khi tám tuổi, lúc mới học bơi suýt chút nữa thì làm chế.t đuối trong khu nước cạn.
Nếu Bạc Ngôn ngang qua đem vớt lên.
Anh liền còn vợ!
Nắng hôm đó .
Ánh nắng chiếu cơ thể 18 tuổi của , và cảm thấy dường như đang phát sáng.
Sau đó, Bạc Ngôn liền tạo thành sự hiểu biết của về định nghĩa “ trai”.
Tôi đã là fangirl của Bạc Ngôn nhiều năm .
Chỉ thể , vòng của số phận lúc , lúc thì như tuột xích.
Không ai thể .
Tôi thể ngờ tới, mười năm .
Tôi thực sự sẽ nắm tay Bạc Ngôn và cùng dự bữa tối của gia đình họ.
19.
Ngôi nhà cổ của gia đình nhà họ Bạc trong một ngọn núi khuất.
Ngồi về phía Tây Nam và mặt về phía Đông Bắc, phong cách cổ điển, điển hình của Trung Quốc.
Khi và Bạc Ngôn đến, gần như tất cả mọi đều đã mặt.
Tôi thể phân biệt ai là ai nên cố gắng đấu tranh.
Rốt cuộc một năm, gọi nhầm em gái của Bạc Ngôn thành Gì, cảnh tượng thực sự hổ.
Bạc Ngôn hướng hiệu bằng một cái gật đầu.
Lúc xuống, Bạc Ngôn Chu Diệp đối diện, môi mấp máy, giọng điệu mấy thiện cảm:
“Cậu biết chào hỏi ai ?”
Chu Diệp lúc mới bất đắc dĩ : “Cậu nhỏ, cô nhỏ.”
Tôi cảm thấy .
Chu Diệp và chỉ mối quan hệ yêu đương danh nghĩa.
đó là do ngẫu nhiên đặt cược trong khi xem trận đấu.
Vừa ngây thơ trẻ con.
Thậm chí còn bao giờ nắm tay.
Dù , đã Bạc Ngôn thu hút khi ở bên Chu Diệp.
Khi khác nghĩ chúng đang hẹn hò, dành phần lớn thời gian để chuyện với Chu Diệp về chú của .
Làm gì ai yêu đương như !
Thế là cuối cùng Chu Diệp cũng yêu , thở phào nhẹ nhõm.
Tiếc rằng đó, tình bạn cách mạng của chúng còn trong sáng nữa mà dần phai nhạt.
Tôi lần lượt chuẩn những món trang sức đã thiết kế từ theo sở thích của từng lớn trong nhà và đem tặng chúng như hiến báu vật.
Tôi thực sự biết ơn những lớn tuổi trong gia đình Bạc Ngôn.
Gia đình An và gia đình Bạc chênh lệch xa, nhưng họ luôn dịu dàng và ân cần với , thực sự cảm giác như họ chính là gia đình .
Đều mà đây từng cảm nhận ở gia đình .
Bà nội Bạc Ngôn là như thế nào?
Bộ sưu tập ngọc bích mà bà , nó đủ nhiều để thể tổ chức một cuộc triển lãm.
khi cầm tác phẩm của , bà liền vui vẻ.
Dưới ánh đèn, bà nội Bạc Ngôn đeo kính , kỹ và khen ngợi .
“Thiết kế thực sự độc đáo.”
“Tôi đoán rằng cô bé nhà họ An nhất định là đứa bé thông minh. Nếu , con, một đứa trẻ luôn tuân thủ quy tắc cả đời, sẽ làm mọi cách để cưới con bé ?”
Bạc Ngôn gì, chỉ cúi đầu gắp đồ ăn cho , nhưng tai đỏ bừng.
20.
Tôi mù mặt.
Không là đồ ngốc.
Trong bữa ăn, như đống lửa.
Những lời bà thuận miệng cứ lặp lặp trong đầu .
Phải chăng điều gì đó ẩn giấu trong cuộc hôn nhân của với Bạc Ngôn mà hồi đó biết?
Chỉ vì vấn đề .
Tôi đã dành gần nửa năm để tìm hiểu rõ ngọn ngành.
Khi thức dậy buổi sáng, mở rèm và cảm thán thời tiết hôm nay thật .
Tôi hỏi: “Anh thời tiết trong lành như , giống như hôn nhân của chúng , ẩn tình gì khác?”
Anh công tác nước ngoài cùng báo cáo hành trình, khi cúp máy, còn rằng để cúp máy .
Tôi hỏi: “Chuyện gì ? Có những lời đồn về chúng ?”
Chúng ngoài và hòa nhạc cùng .
Anh cảm thán: “Bài hát thực sự ”.
Không đợi ngu ngốc hỏi, “Bài hát nào?”
Anh mà phản ứng kịp thời, cướp lời :
“Là bài dùng bất cứ thủ đoạn nào để cầu hôn.”
là, những đứa con cưng của trời, trí thông minh cũng là so sánh .
Với một tràng tiếng vỗ tay vang dội, buổi hòa nhạc kết thúc.
Những chùm đèn với ánh sáng lờ mờ đã bật lên.
Khuôn mặt của Bạc Ngôn cũng sáng lên.
Cùng với hình xăm nho nhỏ ở khóe mắt khiên hoảng hốt.
Đó là ấn ký Bạc Ngôn lưu vì .
Bạc Ngôn trầm ngâm một lát, tựa như đang cân nhắc lời của .
“Tình Tình, thật giấu em điều gì.”
“Năm đó ông nội khi chế.t hi vọng cưới vợ là thật, nhưng cũng giống mọi đồn đại dùng ngày sinh tháng đẻ để chọn vợ. Từ đầu đến cuối, lựa chọn duy nhất của chính là em, An Nhất Tình.”
Đây là điều bao giờ qua đây.
Giọng của Bạc Ngôn chậm rãi: “Bà nội đúng, cả đời đều tuân thủ nguyên tắc, cho bọn họ biết tình cảm của lẽ là lần đầu tiên trong đời sống vì chính .”
“Tình Tình, lớn hơn em bảy tuổi, còn là trưởng bối của Chu Diệp, thời điểm gả cho , em cũng đồng ý, còn làm ầm ĩ trong nhà, cảm thấy khinh thường bản thân, cũng như dám đối mặt với em, cho nên kết hôn lâu, liền nước ngoài.”
“Anh gặp em trong hai năm. tài xế Trần sẽ báo cáo hành trình của em cho và biên lai ngân hàng nhận qua tin nhắn cũng sẽ khiến cảm nhận sự tồn tại của em. Hôm nay là chiếc váy trị giá một triệu đô, ngày mai sẽ là ba triệu cho một chiếc nhẫn nhỏ……”
Đôi mắt ngân ngấn những giọt nước.
Nhớ đã từng chi tiêu hoang đường xa xỉ, chút hổ, bịt miệng Bạc Ngôn: “Được , đừng nữa.”
Anh nở một nụ nhẹ.
Nắm lấy tay và bao chặt nó trong lòng bàn tay của .
“Tình Tình, từ giây phút sinh trong gia đình họ Bạc, giống như em , tiền chỉ là một con số.”
Anh ngập ngừng:
“ đó khi phát hiện rằng nó thể khiến em hạnh phúc, đó là lần đầu tiên cảm thấy việc kiếm tiền ý nghĩa”.
Mãi đến khi Bạc Ngôn đưa tay chạm lên mặt , mới nhận đang .
Nửa ngày , mới tìm thấy giọng của .
“Bạc Ngôn, cảm ơn .”
Thực cũng một chuyện với .
Điều cho tới bây giờ đều là tiền của .
Mà là cũng yêu nhiều, nhiều.
Tình yêu khiến kẻ kiêu ngạo cúi đầu và khiến kẻ nhút nhát trở nên dũng cảm.
Hiện tại.
Tôi còn sợ hãi thế giới mơ hồ nữa.
Bởi vì biết, cho dù tất cả mọi qua đường thế giới đều mơ hồ, khó phân biệt.
Ít nhất còn Bạc Ngôn của .
Luôn luôn rõ ràng.