Ánh Trăng Sáng Của Tôi - Chương 4
Lời cũng lý. Hiệu trưởng gượng gạo , cố gắng làm chuyện lớn thành nhỏ, nhỏ chuyện thành .
Thẩm Hoài Tự bất ngờ lên tiếng: “Hành vi xa như , ghi hạnh kiểm ?”
Tô Thanh Hà kinh ngạc: “Thẩm Hoài Tự? Cậu biết đang gì ? Cậu ghi hạnh kiểm chỉ vì Tang Lệ ?”
Hiệu trưởng phần khó xử: “Các em đều đã lớp 12, nếu ghi hạnh kiểm , hồ sơ sẽ vết nhơ suốt đời.”
Thẩm Hoài Tự gì, chỉ hiệu trưởng với nụ nhàn nhạt. Cuối cùng, hiệu trưởng cũng nhượng bộ.
Vì gia đình họ Thẩm đã tài trợ cho trường hai dãy nhà học, một trăm máy tính, và nửa khuôn viên trường. Giờ đây, yêu cầu của Thẩm Hoài Tự chỉ là thực thi công lý, hiệu trưởng chẳng lý do gì để từ chối.
Trong suốt quá trình, ánh mắt của Tô Thanh Hà cứ như đốt cháy .
Khi hiệu trưởng và các giáo viên rời , Tô Thanh Hà thể nhịn thêm nữa, gào lên: “Tang Lệ! Giờ thì hài lòng chứ? Đạp xuống chân , cảm giác đó chắc là tuyệt lắm, đúng ?”
Tôi im lặng vài giây, : “Nói thật, bao giờ coi trọng . Đạp chết một con kiến gì là vui vui cả.”
10
Tôi thực sự khinh thường Tô Thanh Hà.
Chính xác mà , kiểu chỉ biết dựa mánh khóe và đường tắt như cô , từ đầu đã định sẵn là sẽ thất bại.
Tô Thanh Hà là nữ chính, ban đầu lựa chọn bởi “Thiên đạo cá chép may mắn.” Thiên đạo cô là may mắn hiếm trong cả tỷ , nên đã chọn cô .
Lúc đầu, Thiên đạo đưa hai lựa chọn: Hệ thống Nỗ lực và Hệ thống Chinh phục.
Như tên gọi, Hệ thống Nỗ lực là mỗi một phần nỗ lực sẽ đáp gấp đôi, mở một cuộc sống “hack.”
Còn Hệ thống Chinh phục thì thông qua việc chinh phục tình cảm của các nam chính trong thế giới , chơi thể đổi điểm để nhận các “phần thưởng” đặc biệt từ cửa hàng hệ thống.
Tô Thanh Hà đã chọn Hệ thống Chinh phục. Dù thì việc chinh phục một đàn ông dễ dàng hơn nhiều so với tự cố gắng.
Không nỗ lực, chỉ cần làm gì mà vẫn hưởng lợi, thể qua đời của những đàn ông xuất sắc về mọi mặt. Cô nghĩ đây là lựa chọn hảo.
mà…
Thẩm Hoài Tự là một kẻ khó nhằn. Tô Thanh Hà luôn nghĩ rằng cô là nữ chính Thiên đạo lựa chọn, nên Thẩm Hoài Tự vốn dĩ yêu cô .
Ngay cả trong việc “chinh phục,” cô cũng chẳng hề nỗ lực. Từ đầu đến cuối, cô luôn kiêu ngạo một cách vô lý, nghĩ rằng chỉ cần vài lời lớn lao, thành công sẽ tự nhiên thuộc về .
Thế giới làm gì chuyện dễ dàng như ?
11
Tô Thanh Hà thể chinh phục Thẩm Hoài Tự, chẳng bao lâu đã để lộ bản chất thật.
Đầu tiên, khi giáo viên gọi lên trả lời câu hỏi, cô luôn ấp úng, trả lời .
Tiếp theo, trong các bài kiểm tra lớp, bạn cùng bàn chép bài cô nhưng từ chối, kết quả là điểm số của cô còn đạt đến mức trung bình.
Đến kỳ thi tháng thứ hai, điểm số của cô thậm chí còn thê thảm hơn, tới 100. Trái , thì ngược .
Sau khi Tô Thanh Hà kích thích một phen, càng đam mê việc học hơn.
Tôi thường nghĩ, nếu lần tới xuất hiện một “ chơi” khác, thông minh hơn và thực sự mạnh mẽ hơn, liệu thể dùng ý chí của để vượt qua ?
Vốn dĩ đã ở gần mức điểm tối đa, bây giờ khi bổ sung những lỗ hổng nhỏ, thành tích của gần như chạm ngưỡng hảo. Ánh mắt ngưỡng mộ của bạn cùng bàn trở về phía .
Cô hét lên ngừng: “Trời ơi, Tang Lệ! Cậu đúng là thần của !”
Trong khi đó, Tô Thanh Hà chỉ còn cách vùng vẫy cuối cùng. Và hành động đó là ——
Trước kỳ thi tháng thứ ba, cô nghĩ đủ mọi cách để lẻn nhà họ Thẩm, với ý định “leo lên giường” của Thẩm Hoài Tự.
Tối hôm đó, cô mặc một bộ đồ ngủ mỏng như cánh ve, trông đầy khiêu khích. Thẩm Hoài Tự hề động lòng, ngược còn đen mặt đuổi cô khỏi cửa.
Không may, Tô Thanh Hà còn phóng viên chụp khoảnh khắc lộ hàng, mất hết thể diện.
Sáng hôm , cô chân trần khắp nơi, tìm kiếm “hệ thống” mà cô luôn nhắc tới, dường như đã mất lý trí.
Tôi lật cuốn tiểu thuyết gốc và phát hiện rằng, nhân vật nữ chính Tô Thanh Hà đã vô tình trở thành một nữ phụ.
, cuốn tiểu thuyết đã xuất hiện giá sách của từ một năm . Khi đó, đã biết là nữ phụ độc ác, còn Tô Thanh Hà là nữ chính trong câu chuyện chinh phục.
Chỉ là cuốn sách dừng ở đoạn Tô Thanh Hà chuyển đến trường. Phần còn của số phận, đã dùng từng bước của để .
Tôi thờ ơ đặt cuốn sách trở giá, kèm theo một tiếng nhạt: “Thật làm nữ phụ cũng chẳng , nữ phụ thì đã ? Không nhất thiết làm nền cho nữ chính.”
Lời dứt, tiếng gõ cửa vang lên. Là Thẩm Hoài Tự.
Anh cầm ô, trong ánh sáng, tay cầm một bó cúc họa mi: “Tang Lệ, mỗi ngày đợi về nhà ?”
Lần , gọi là “mọt sách.” Tôi biết thích từ lâu .
Ánh mắt trong sáng và cháy bỏng của một trai trẻ thể nào là giả .
Tôi nghiêm túc : “ mà, em thích học lắm.”
Khóe môi Thẩm Hoài Tự khẽ cong lên, ánh mắt dịu dàng: “Anh biết chẳng là gì, ngoài việc gia đình chút tiền, thì chẳng gì hết. Học hành giỏi, lời. , và chung tình. Anh nhận định em , chỉ cùng em một kết cục hơn. Em thử nghĩ xem, còn học hành thì… nghĩ cũng thông minh mà. Cô giáo Tang thể cân nhắc dạy ?”
Bên ngoài, hoàng hôn dần buông xuống, thể thấy tiếng tim đập.
Có lẽ là động lòng .
Chỉ là đây dám thừa nhận.
Học tập là một việc mệt, dù yêu thích nó. Mỗi ngày dậy từ 5 giờ sáng, học đến 11-12 giờ đêm mới ngủ. Một tuần thể hết vài lõi bút, đôi khi chỉ ăn hai bữa.
Ngồi vững vị trí nhất khối, tất cả đều là nhờ sự nỗ lực đổi lấy. Mọi đều ngưỡng mộ , hoặc tôn sùng , nghĩ rằng giỏi.
Chỉ Thẩm Hoài Tự, mắng là mọt sách, dịu dàng lo lắng liệu mệt .
Tôi bỗng nghĩ đến việc nắm tay Thẩm Hoài Tự. Và đã làm .
Khi tay chạm , – vốn cố tỏ bình tĩnh để che giấu sự căng thẳng – đã sững .
Tôi mỉm : “Nếu làm bạn trai em, thì giữ lời. Không cần cùng thi một trường đại học, cùng thành phố là , ?”
Chiếc ô tay rơi xuống đất vì bất ngờ. Ánh mặt trời gay gắt chiếu lên mặt .
Tôi cau mày: “Anh thể phơi nắng mà…”
Chưa kịp hết câu, Thẩm Hoài Tự đã nắm lấy tay đặt lên mặt , vẻ mặt đầy uất ức như một chú chó hoang: “Vậy em che nắng cho .”
… Thực chất là chạm mặt . Khóe môi khẽ cong lên, gần như thể nhận .
Sau đó, thi đỗ Thanh Hoa, còn Thẩm Hoài Tự nhất định cùng trường với , nên đã học hai năm, trở thành đàn em của .
Về , khi trở về trường với tư cách cựu học sinh thành công để phát biểu, sân khấu, những gương mặt trẻ trung đầy sức sống phía , ánh mắt họ đều tràn đầy kỳ vọng và ngưỡng mộ.
Tôi : “Trong kịch bản, nhân vật chính và nhân vật phụ. dù bạn cầm lá bài của nhân vật phụ, cũng nghĩa bạn làm nền cho nữ chính. Chỉ cần bạn dám chống số phận, bạn cũng thể trở thành nhân vật chính của cuộc đời !”
Không nỗ lực nào là vô ích, nó sẽ khắc sâu xương tủy, len lỏi trong trái tim , giúp ngày càng hơn.
Tôi hy vọng nếu một ngày nào đó, họ gặp một nữ chính với hệ thống “kim bài” trong tay, họ cũng thể dùng hết sức mà :
“Nữ chính thì đã ! Tôi cũng thể là nữ chính!”
NGOẠI TRUYỆN: THẨM HOÀI TỰ
Thật , cũng đã từng qua cuốn nguyên tác, chỉ là cái mọt sách Tang Lệ biết, mà cũng định cho cô .
Lần đầu tiên thấy nguyên tác, cảm giác của chỉ một: Tác giả thứ gì thế ? Phân chó ?
Theo bản tóm tắt của cuốn sách, cuối cùng Tô Thanh Hà chinh phục, yêu cô đến chết sống , và bắt đầu căm ghét Tang Lệ – mà đã bảo vệ suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Trong sách, Tang Lệ miêu tả là một “nữ sinh độc ác, nhất khối.” Tang Lệ của , từ đến nay, từng làm điều gì xa cả.
Cô thích , chẳng qua là vì nhà họ Tang vài năm gần đây sa sút. Ba mẹ cô luôn bên tai cô rằng, cô nhất định gả cho .
Cái mọt sách thích học, nghĩ rằng thể tự mở một con đường bằng chính năng lực của bản thân, dựa dẫm mà thôi.
Cô “treo” , chẳng qua là vì tận sâu trong lòng, cô thích , mất . Những điều , đều hiểu cả.
Nếu cô thích , tại “treo” ? Tại “treo” khác? Ai mà tin cô thích chứ.
Cho nên, Tang Lệ đương nhiên là thích .
Và … cũng thích cô .
Chúng là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ ngây thơ bên , trời định nhân duyên. Tại nhất định chen một vô dụng như Tô Thanh Hà?
Vậy nên, thực sự hiểu tác giả nghĩ gì.
Tối hôm đó, khi Tô Thanh Hà đến quyến rũ , giống như phát điên mà chất vấn: “Rốt cuộc thích Tang Lệ ở điểm nào? Cô gì ?”
À. Cô cái gì cũng . Tôi từng gặp một cô gái nào như cô .
Có lẽ vì trong sách cũng đã , Tang Lệ là “ánh trăng sáng” của .
Linh hồn của cô là duy nhất, thể thay thế. Cô trong sáng, thuần khiết, và vô cùng đẽ.
Tang Lệ chắc cũng nhớ . Khi còn nhỏ, ba nhốt căn phòng tối, chính cô là luôn mượn cớ đến tìm mượn đồ chơi để cứu ngoài.
Tôi học kém cuối lớp vì học nổi, mà là vì cô chủ động dạy .
Tôi thích cái cách cô mắng hư hỏng như , ôm sách chạy sang nhà .
Tôi bỗng nhớ , những đêm yên tĩnh ở nhà , khi tiếng TV ồn ào vang vọng, cô im lặng ôm sách, ngước ánh trăng trời.
Khi đó, chỉ mải lén dáng vẻ của cô , quên mất để ý hình dáng của mặt trăng.
Giờ đây, cô đã trở thành mặt trăng của .
Đây đại khái chính là ý nghĩa của “ánh trăng sáng.”
Cô mãi là nơi trong sạch nhất trong trái tim .
Vậy nên, một như cô , làm thể thay thế bởi một kẻ như “ chơi chinh phục”?
[HẾT]