Anh Bạn Trai Bệnh Kiều Nửa Mùa - Chương 5
12.
Cứ gặp chuyện quan trọng là suy nghĩ thông.
Chuyện xảy hôm nay và suy nghĩ về Hàn Thành khiến cả đêm mất ngủ.
Dậy uống chút rượu, ngờ say luôn.
Còn biết lấy can đảm gõ cửa nhà đối diện.
“Sao ? Về tới nhà em cần gõ cửa, mật khẩu là 0517, em cứ trực tiếp .”
Hàn Thành vẫn còn đang ngái ngủ, tay mở cửa, đỡ lấy lơ mơ vì say rượu.
“Hàn Thành, thích em ?”
Tôi tựa cơ ngực ngây ngô, ôm cổ dán sát .
“Em uống rượu?”
Hàn Thành trả lời, ngược hỏi .
Say rượu làm dũng cảm hẳn lên, thẳng nâng mặt .
“Anh trả lời em xong em sẽ .”
Hắn nửa ôm nửa kéo đưa nhà, ấn xuống sô pha.
Tôi cũng im, chân chân bám theo , cố chấp đáp án.
Hàn Thành lùi lùi, cuối cùng đỏ tai thừa nhận.
“, thích em.”
Hắn thừa nhận . Tôi vui vẻ nhịn khúc khích.
Sau đó ở trong ánh mắt khẩn trương của nghiêng , ngủ .
Ngày hôm , trí nhớ đứt đoạn, chỉ mơ hồ nhớ với mật mã cửa nhà , còn nhớ gì nữa.
“Chào buổi sáng Hàn Thành.”
Tôi đau đầu xốc tinh thần chào hỏi bin u oán liếc , để bữa sáng luôn.
Đi ?
Tôi ngơ luôn, thể hiểu nổi làm .
Không ngờ đến chiều, khi khỏi phòng vẫn gặp . Thức ăn bàn còn mang theo ấm, còn thì thấy , đau đầu quá.
Tôi nghĩ hình như Hàn Thành đang chiến tranh lạnh với , nhưng chứng cứ.
13.
Liên tiếp nửa tháng, Hàn Thành thoắt ẩn thoắt hiện.
Tôi tìm hỏi cho rõ ràng chuyện đêm hôm đó nhưng hết lần tới lần khác trốn tránh .
Cuối cùng còn gửi tin nhắn cho công tác, để tự lực cánh sinh một thời gian.
Không chỉ là tự lực cánh sinh ?
Hừ, Hàn Thành vẫn sống , tin, sẽ chết đói.
Ngày đầu tiên Hàn Thành ở nhà, vui vẻ gọi đồ ăn bên ngoài, hưởng thụ cuộc sống.
Ngày thứ hai, gọi đồ ăn mang , sống thật .
Ngày thứ ba, sống .
Ngày thứ tư, sống……
[Hàn Thành, khi nào về?]
Cuối cùng vẫn là mặt dày, vác cái bụng rỗng gửi tin nhắn cho Hàn Thành.
Không nghĩ tới một giây liền trả lời.
[Trong tủ lạnh sủi cảo làm, ăn một bữa, buổi tối ăn tạm cái gì đó.]
[Ngày mai sẽ trở về.]
[Được.]
Lại một ngày nữa chờ đợi.
Sờ sờ cái bụng xẹp lép, lê thân nấu sủi cảo.
Thật vất vả chịu đựng đến buổi tối, cuối cùng quyết định ngoài mua thức ăn tự nấu.
Nhân tiện chờ Hàn Thành trở về chuẩn đại tiệc đón gió tẩy trần cho , hỏi cho rõ ràng chuyện đã xảy .
Tâm tình , ngâm nga hát, mang theo đồ ăn chuẩn về nhà. Không nghĩ tới cửa đã đang chờ.
“Mạnh Nhứ, gõ nửa ngày , ở nhà với .”
Lương Hâm cửa nhà , mặt đầy oán giận.
Tôi thoáng sa sầm mặt.
“Sao biết nhà ở đây?”
Lương Hâm trả lời vấn đề , ngược đồ ăn trong tay , gợi lên nụ đắc ý.
“Tôi trách nhầm , nghĩ tới nhiệt tình như , còn mua thức ăn.”
Hắn đưa tay nhận thức ăn trong tay , vội vàng lui bước.
“Đầu tiên, quen , cũng gọi đến.”
“Tiếp theo, cũng nghĩa vụ báo với , mua thức ăn cũng cho . Nếu như tự suy diễn, mời rời ngay, còn sẽ báo cảnh sát.”
Tay mỏi, cảnh giác lui về nhà Hàn Thành, dự định thừa dịp kịp tỉnh táo chạy nhà Hàn Thành tránh một chút.
Lương Hâm nhíu mày:
“Không , ? Cần làm đến mức đó ? Tôi là đang quan tâm , thật biết .”
Hắn đến mức kích động tiến lên hai bước.
Tôi sợ hãi, lập tức mở cửa nhà Hàn Thành, chui .
14.
Lương Hâm ở ngoài đập cửa thật lâu kết quả mới bỏ .
Tôi sợ đến khó thở.
Đợi đến khi , vẫn nghĩ mà sợ.
Thu dọn xong, dứt khoát gửi tin nhắn cho Hàn Thành, ở sô pha nhà nghỉ tạm một đêm.
Hàn Thành cũng trả lời , coi như đồng ý .
Tôi dựa sô pha của dần dần ngủ . Không nghĩ tới ngày hôm tỉnh , Hàn Thành đã làm xong bữa sáng chờ .
“Hàn Thành, sớm như đã trở về!”
“Ừ, đã với em là hôm nay, nên hôm nay nhất định sẽ về.”
Hắn cẩn thận bưng bữa sáng tới, mới hỏi hôm qua đến tột cùng đã xảy chuyện gì.
Vốn dĩ cảm thấy thể tự chống chọi với mọi thứ, nhưng khi hỏi . Tôi liền vô cùng tủi thân, ấm ức, kí ức về ngày hôm qua vẫn còn y nguyên.
“Anh biết , lớp phó học tập mà chúng gặp lần , biết làm cách nào tìm nhà của em…”
Vừa nghẹn ngào, rõ ngọn nguồn.
Hắn nhíu mày, ánh mắt đau lòng .
“Hôm qua nhận một tin nhắn.”
Hắn lấy điện thoại , đặt mặt một tấm ảnh.
Là cảnh của và Lương Hâm hôm qua.
Tấm hình chụp khéo léo, Lương Hâm đưa tay nhận thức ăn trong tay , mà chỉ lộ nửa sườn mặt, vẻ từ chối.
Tôi tức giận nổ tung, lấy dao phay tìm liều mạng.
Sự việc , dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là do Lương Hâm giở trò quỷ.
Hàn Thành kịp thời ngăn cản .
“ Em biết ở , còn nữa, giết phạm pháp, em bình tĩnh một chút.”
Tôi dần dần tỉnh táo , nhưng vẫn cảm thấy vô cùng ủy khuất.
Lương Hâm gửi ảnh chụp mập mờ rõ cho thích còn tính.
Còn rình coi cuộc sống riêng tư của , rõ ràng và chút liên quan nào, còn tiến cuộc sống làm loạn nó lên.
Tôi luôn là một nhát gan chỉ biết ở lì trong nhà, giống như một con ốc sên.
Chỉ cần khác đem vỏ của đập nát, đúng đến giới hạn của , đều để bụng.
lần Lương Hâm thật sự chọc giận .
“Hàn Thành, em trả thù Lương Hâm, thể giúp em ?”
Hai mắt mang theo ngọn lửa thù hận, về phía Hàn Thành.
Hắn ngẩn , đó mỉm , gật đầu đồng ý.
“Được, thể chối từ.”