Búp Bê Của Anh - Chương 3
7.
Tôi đặt sữa lên bàn làm việc của Kỷ Vân Trạch.
“Em, em lớp học…Bài giảng gần đây của thầy giáo quan trọng…”
Kỷ Vân Trạch lời thì lập tức khẩy một tiếng.
“Rất quan trọng, cho nên yêu đương?”
Mặt đỏ bừng, phủ nhận nhưng biết mở miệng từ .
“Quay thì thể, nhưng chia tay với .” – Giọng Kỷ Vân Trạch vô cùng lạnh nhạt, nhưng thể nghi ngờ.
Tôi khẽ gật đầu.
Chỉ cần thể , tự do thì cái gì cũng .
Tôi rời , nhưng Kỷ Vân Trạch đột nhiên nắm chặt cổ tay .
Tôi ngoái đầu : “Sao thế, thiếu gia?”
Anh đó, khuôn mặt đến yêu nghiệt ngẩng lên .
“Những gì em đã làm với hôm qua, làm lần nữa .”
Tôi nhớ nụ hôn hôm qua, mặt đỏ như gấc.
sức lực nắm cổ tay của Kỷ Vân Trạch hề giảm bớt.
Anh đang nghiêm túc.
Tôi cắn răng, cúi nhẹ nhàng chạm môi .
Khi rút lui, Kỷ Vân Trạch giữ chặt gáy và hôn sâu hơn.
Anh ngửa đầu , đầu lưỡi liếm lên môi , đó công thành đoạt đất.
Tôi dần dần thở nổi, cơ thể kiểm soát mềm nhũn .
Bàn tay ban đầu nắm chặt cổ tay từ từ di chuyển đến bên eo.
Không biết từ lúc nào, đã lên đùi .
Tôi dùng sức đẩy , đó thấy thiếu gia mê man mở to mắt, trong mắt nhuộm đầy ham .
Yết hầu của nhấp nhô quyến rũ, đôi mắt thất thần .
Tôi cảm giác một vật cứng rắn chạm nơi mềm mại của .
Đầu óc như nổ tung, chẳng Kỷ Vân Trạch thể ?
Tôi trốn, cánh tay của giữ chặt vòng eo, tay còn vô thức xoa xoa.
Làm vô cùng ngứa ngáy.
Kỷ Vân Trạch ôm , đặt cằm lên vai .
Tôi thấy giọng khàn khàn: “A Ý, hình như đang động dục.”
Đầu choáng váng, ánh mắt Kỷ Vân Trạch sa sầm, cúi đầu hôn lần nữa.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ bắt đầu tối, biệt thự Vân Gian giữa sườn núi, như một hòn đảo cô độc giữa đại dương.
Nếu rằng tự do và tình yêu, cô gái chọn một trong hai, thì cô gái năm mười tám tuổi sẽ chọn tình yêu, còn phụ nữ hai mươi ba tuổi sẽ liều mạng tìm kiếm tự do.
Ngày hôm , ánh mắt của Kỷ Vân Trạch, cắn răng tìm Đàm Quân.
Đàm Quân là một , điều để gán cho cái mác .
Chỉ đơn giản vì thật sự , gia đình bối cảnh sạch sẽ, ba mẹ yêu thương .
Họ cũng dành tất cả tình yêu cho , và đã lớn lên trong tình yêu đó. Từ nhỏ, đã bao bọc bởi tình yêu thương, học cách đối xử tử tế với mọi và tôn trọng yêu.
Anh giống như một vị thần tình yêu trời sinh, biết cách để yêu.
Còn Kỷ Vân Trạch thì ngược , sinh đã biết yêu thương khác.
Tôi liếc Đàm Quân: “Xin , chúng chia tay .”
Tôi dám , chỉ biết cúi đầu.
Chắc hẳn sẽ nghĩ thật tệ, rõ ràng đó đã hứa hẹn sẽ ở bên .
Dù đã trưởng thành nhưng vẫn dựa lời khác để sống.
đột nhiên cảm thấy một cảm giác ấm áp đỉnh đầu, ngẩng đầu lên, Đàm Quân đang xoa đầu .
“Không , chỉ hy vọng em vui vẻ là .” – Anh mỉm , ánh nắng chiếu lên khuôn mặt , tạo nên một lớp ánh sáng ấm áp.
Tôi bỗng cảm thấy mắt ươn ướt: “Cảm, cảm ơn…”
Đàm Quân thêm lời nào và rời .
Tôi theo bóng lưng , cảm thấy buồn bã.
Kỷ Vân Trạch bước , trông thấy hai mắt rưng rưng, sắc mặt vốn đã u ám càng thêm u ám.
“Không nỡ ? Cậu đến thế ?”
Tôi bực bội: “Tốt hơn gấp ngàn lần!”
Kỷ Vân Trạch vẻ tức giận, nhẹ tiến một bước tới gần.
Anh cao hơn mấy cái đầu, cảm giác áp bức khiến thở nổi.
Tôi nhịn mà lùi về , nhưng lập tức ôm lấy eo bằng một tay, cho lui.
Ánh mắt của càng thêm lạnh lẽo: “Vưu Ý, em giỏi thật đấy, vì mà đau lòng như , em là búp bê của , là đã nhặt em về nhà.”
Anh , ánh mắt như rắn độc lướt qua khuôn mặt , cảnh tượng đã làm tổn thương sâu sắc đến thiếu gia nuông chiều .
“Cậu dựa tuỳ tiện cướp búp bê mà đã nuôi dưỡng ba năm, tay của sờ tóc em đúng ? Tôi nên chặt tay của ?”
Tôi đột ngột ngẩng đầu, thấy ánh mắt nghiêm túc và cố chấp của , với vẻ khó tin.
Anh giơ tay che mắt : “A Ý, thích em như .”
“Họ đều là quái vật, nhưng em thể cảm thấy như . Nếu là quái vật, chắc chắn sẽ kéo em xuống vực thẳm.”
Tôi mà rùng , nhưng điều lo lắng hơn là sợ Đàm Quân liên luỵ.
Vì , cất tiếng: “Anh đừng làm tổn thương khác.”
Tiếng của Kỷ Vân Trạch cực nhẹ: “Tại ? Em đau lòng ?”
Tôi biết nên thế nào, đành im lặng.
Tôi bàn tay của Kỷ Vân Trạch che kín mắt, thấy sự ghen tị trong mắt , giống như thể đốt cháy cả rừng.
Giọng của Kỷ Vân Trạch vang lên bên tai , âm thanh dễ , trong trẻo mang theo vài phần từ tính.
“Em chủ động hôn , em hôn một ngày, sẽ tha cho một ngày.”
Anh buông tay, lập tức trông thấy biểu cảm của , ngước lên, trong mắt chất chứa một tia hứng thú.
Tôi tức giận: “Kỷ Vân Trạch, biết hôn là đại diện cho cái gì ? Chỉ giữa yêu mới hôn thôi.”
Ánh mắt của tối sầm, nhưng khóe miệng vẫn cong lên như cũ: “Em là búp bê của , thì chơi với .”
Ra là chơi đùa.
Tôi tự chế giễu bản thân, lẽ trong mắt , mãi mãi xứng đáng tồn tại như một nhân cách độc lập.
8.
Thoáng một cái đã trôi qua hai mùa Xuân Thu, năm nay hai mươi ba tuổi.
Vẫn là búp bê của Kỷ Vân Trạch.
Điều duy nhất khác biệt là trong mắt ngoài, đã trở thành tình nhân của Kỷ Vân Trạch.
Trong bốn năm qua, Kỷ Vân Trạch đã trưởng thành với tốc độ đáng kinh ngạc, và việc đầu tiên khi lên vị trí cao chính là đá cha một tay bồi dưỡng khỏi cuộc chơi.
Ba khó tin , ông trực tiếp đưa viện dưỡng lão.
Trước khi , ông chỉ mũi Kỷ Vân Trạch: “Thằng điên , chính tao đã nuôi nấng mày! Mày đối xử với tao như ?”
Kỷ Vân Trạch chỉ mỉm : “Thì ?”
Bốn chữ đó khiến ba khó thở, phong thái bình tĩnh của nắm quyền trong mấy chục năm qua phá vỡ, ông tức giận mắng chửi:
“Kỷ Vân Trạch, mày hiểu tình cảm của con , mày chắc chắn sẽ cô đơn đến già, sẽ ai ở bên cạnh mày!”
Kỷ Vân Trạch thèm để tâm: “Chỉ kẻ thất bại mới những lời vô căn cứ như .”
Chỉ kẻ thất bại mới như , ông Kỷ bỗng nhiên rộ lên.
Ông về phía đang bên cạnh Kỷ Vân Trạch: “Mày thích cô ? Con búp bê mà mày nhặt về?”
Biểu cảm vốn dĩ bình thản của Kỷ Vân Trạch bỗng thay đổi, nhíu mày: “Ý ông là gì?”
Đôi mày và ánh mắt của Kỷ Vân Trạch vài phần giống ba , lúc ông Kỷ đang giận tái mặt, biểu cảm bình tĩnh, đôi mắt sắc bén chằm chằm Kỷ Vân Trạch, như thể đang đưa một lời nguyền rủa:
“Kỷ Vân Trạch, mày sẽ mãi mãi mất yêu.”
Biểu cảm của Kỷ Vân Trạch sụp đổ, tức giận ông Kỷ: “Ông hãy lo cho bản thân .”
Kỷ Vân Trạch kéo tay sải bước, cho đến khi văn phòng của , cúi đầu hôn lên môi .
Nụ hôn của thô bạo, cuối cùng mở mắt : “Em sẽ rời xa ?”
Tôi lắc đầu: “Sẽ , yêu .”
Sự căng thẳng trong Kỷ Vân Trạch lập tức thả lỏng, ôm lấy eo , đầu tựa vai .
Tôi biết thích những lời .
Sau khi ông Kỷ rớt đài, bộ công ty đều do Kỷ Vân Trạch quản lý, năng lực của mạnh, nhưng tham vọng còn lớn hơn.
Một tháng , buổi tiệc khiêu vũ bắt đầu.
Kỷ Vân Trạch mời tiểu thư nhà họ Thẩm – Thẩm Du nhảy điệu nhảy mở màn.
Trong sảnh khiêu vũ rực rỡ ánh đèn, Kỷ Vân Trạch ôm eo Thẩm Du, lông mày cương nghị, thấy biểu cảm của , lãnh đạm và bình thản.
Một kẻ tham vọng nắm giữ cục.
Tiểu thư nhà họ Thẩm vẻ ngoài trai của làm cho mặt đỏ bừng.
trong mắt Kỷ Vân Trạch chút tình cảm nào.
Tôi đột nhiên nhận rằng chúng đã lớn lên như , hai mươi ba tuổi, đã năm năm trôi qua kể từ khi mười tám tuổi.
“Vưu Ý, tối nay hãy từ bỏ những suy nghĩ thể công khai của cô . Người nắm quyền của nhà họ Kỷ thể cưới một phụ nữ ngu ngốc rõ lai lịch như cô.”
Trang Phỉ khoanh tay, bên cạnh .
Môi cô tô son rực rỡ, nở nụ nhẹ nhàng .
Cô là đầu tiên biết về mối quan hệ của và Kỷ Vân Trạch, ở bên ngoài chỉ là thư ký của Kỷ Vân Trạch.
Trang Phỉ đã từng nhiệt tình theo đuổi Kỷ Vân Trạch, cô hỏi về tình hình của Kỷ Vân Trạch và liên tục quấy rầy .
Cuối cùng, Kỷ Vân Trạch làm phiền đến mức chịu nổi, nên khi cô tỏ tình, đã gọi đến và hôn lên môi .
Sau khi hôn xong, ngước mắt Trang Phỉ đang rưng rưng nước mắt, hề thương hoa tiếc ngọc: “Sau khi ở bên , vẫn như , liệu cô thể chấp nhận ?”
Trang Phỉ chúng với vẻ khó tin, nhưng Kỷ Vân Trạch khẽ: “Cô sẽ thật sự nghĩ rằng sẽ ở bên cô chứ?”
Cái túi tay Trang Phỉ vung về phía và Kỷ Vân Trạch, đây là lần đầu tiên thấy bóng lưng của cô kể từ khi biết cô đến nay.
…
“Trang tiểu thư, cô nghĩ nhiều , chỉ là thư ký của Tổng giám đốc Kỷ thôi.”
Tôi cúi đầu, về phía Kỷ Vân Trạch và Thẩm Du sàn nhảy.
Trang Phỉ lạnh: “Thư ký Vưu, nhất cô nên biết rõ thân phận của , ngay cả còn thể chinh phục thiếu gia nhà họ Kỷ, cô nghĩ con gái của một con bạc như cô thể làm ?”
Tôi mở to mắt, thấy Trang Phỉ bình tĩnh với vẻ mặt đắc ý.
Tôi hít một thật sâu, quan tâm đến việc cô biết đã trải qua những gì, mà chỉ mỉm : “Trang tiểu thư, cô nghĩ giữa và Tổng giám đốc Kỷ, ai là thể rời xa ai?”
Tôi lưng rời , còn Trang Phỉ thì tức giận dẫm chân ở phía .