Cha Ta Là Trạng Nguyên - Chương 2
“Đừng sợ, ở nàng. Nàng mới là chịu oan ức.”
Mẹ , con thật kỳ lạ, khi sơn tặc uy hiếp tính mạng, thậm chí là đánh đập, nàng vẫn rơi một giọt nước mắt. mỗi khi an ủi, nước mắt thể kìm nén mà tuôn trào.
Cuối cùng, Tô Chấp Ngọc giữ mẹ , mẹ giữ .
thật, những ngày hôn nhân của họ cũng chẳng hề dễ dàng.
Mẹ sợ Tô Chấp Ngọc những lời đàm tiếu mà buồn lòng, nên dứt khoát khỏi cửa, cũng tránh lôi làm đề tài bàn tán.
Tô Chấp Ngọc tinh ý, mỗi ngày trở về đều khóa cửa , mang theo đồ ăn ngon, đồ chơi nhỏ để mọi phiền muộn đều chặn ngoài cánh cổng, chỉ giữ một góc sân nhỏ sạch sẽ, yên bình cho hai họ.
Những lúc rảnh rỗi, mẹ cầm kéo tháo từng sợi chỉ vàng giá y.
Ngoại tổ mẫu lo nàng chịu khổ, nên đã thay chỉ thêu bình thường bằng chỉ vàng thật. Nay đúng lúc thể tháo , đem bán để bổ sung chi phí trong nhà.
Tô Chấp Ngọc thấy, vài lần định ngăn cản nhưng đều mẹ chặn .
Mẹ là đơn giản, nhận những nỗi niềm sâu kín trong lòng vị tú tài nghèo. Mãi đến một đêm, nàng bất chợt tỉnh dậy, thấy Tô Chấp Ngọc đang ánh trăng ngoài sân, cầm bút vẽ lên hỉ phục, nàng mới hiểu tâm ý của ông.
Nhìn chiếc hỉ phục trong nhà, đó dùng thuốc nhuộm vàng vẽ hình phượng hoàng vờn mẫu đơn, sang Tô Chấp Ngọc, hỏi:
“Vậy nên, nửa đêm ngủ là để vẽ phượng hoàng lên hỉ phục? Từ lúc đó đã thích mẹ của đúng ?”
Tô Chấp Ngọc đáp, tay vẫn tiếp tục bóc nho cho mẹ , nhưng vành tai đã đỏ như sắp rỉ máu.
Mẹ gõ nhẹ lên đầu , giả vờ giận dỗi đuổi khỏi phòng: “Nha đầu chết tiệt, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn!”
04
Tô Chấp Ngọc là cha ruột của , điều đã biết từ sớm.
Chẳng vì gì khác, chỉ bởi và ông chẳng giống chút nào.
Ông và mẹ đều là Kim Lăng điển hình, nước da trắng, dung mạo thanh tú, ngũ quan mềm mại.
thì khác, vóc dáng khôi ngô cường tráng, từ nhỏ đã cao hơn những đứa trẻ cùng tuổi một cái đầu, sức lực cũng đặc biệt lớn.
Nghe , lúc mẹ sinh xong, thấy một đứa bé đen thui như đã suýt ngất.
Tô Chấp Ngọc thì , ông bế , trêu, từ nhỏ đã dỗ ăn nhiều cơm, nhiều thịt, thành mới ba tuổi, đã tròn như một quả bóng.
Việc giống ông vốn dĩ là điều hiển nhiên, hiểu, Tô Chấp Ngọc hiểu, nhưng mẹ thì .
Từ khi trí nhớ, nàng đã cho gọi Tô Chấp Ngọc là cha.
Nàng luôn với : “Mẹ con nợ quá nhiều, thể vượt quá giới hạn, càng ý nghĩ đúng mực.”
Lúc nhỏ hiểu, thì đã rõ.
Mẹ nghĩ rằng hai chúng đã làm chậm trễ cuộc đời của ông .
Nếu vì chuyện mẹ mang thai và ông gánh vác gia đình, lẽ Tô Chấp Ngọc đã sớm lên kinh ứng thí.
khi sinh , sức khỏe mẹ , còn nhỏ cần chăm sóc, ngoại tổ phụ thì thể trông cậy .
Vì thế, chuyện Tô Chấp Ngọc thi công danh cứ trì hoãn, khiến nỗi áy náy trong lòng mẹ ngày một lớn hơn.
“Hay là, bỏ .”
Bữa cơm hôm , mẹ cân nhắc một lúc lâu lên tiếng.
Lời dứt, trong lòng như sét đánh ngang tai.
Tô Chấp Ngọc là ôn hòa, ngay cả khi vô tình làm rơi quyển sách ông chép suốt đêm xuống ao, ông cũng chỉ vỗ nhẹ lên tay áo , đó hỏi thương .
chỉ duy nhất, ông thể thấy mẹ nhắc đến chuyện hòa ly.
Trước đây nàng từng qua một lần, khiến Tô Chấp Ngọc tức giận, bắt học thuộc thiên tự văn cả ngày, đến mức khàn cả giọng.
Giờ đây, khi mẹ , cổ họng khỏe của đau âm ỉ.
Cửa thành bốc cháy, cá trong ao cũng gặp họa.
Tô Chấp Ngọc là như thế, nỡ tức giận với mẹ, cuối cùng mọi chuyện đổ lên đầu .
Ta cúi thấp đầu, cố gắng cắm cúi ăn cơm, chỉ mong hai họ chú ý đến .
“Đừng linh tinh.”
Tô Chấp Ngọc gắp một đũa thức ăn bát mẹ, ngăn nàng tiếp.
“Ta đã suy nghĩ , hôn sự năm đó vốn là do cha mẹ đơn phương mong , hại chiếu cố hai mẹ con chúng nhiều năm như , hổ thẹn. Giờ đây Như Ý cũng lớn , bỏ chúng …”
“Trong lòng nàng nghĩ, luôn coi mẹ con các nàng là gánh nặng ?”
Câu thẳng thừng của Tô Chấp Ngọc khiến khí trong phòng lạnh như băng. Ta nuốt nước bọt dòng cảm xúc ngầm chảy giữa hai .
Một lúc lâu , Tô Chấp Ngọc thở dài, cuối cùng là nhượng bộ .
“Vì trở về, nên nàng mới nhắc đến chuyện ?”
“Sao tự dưng đến chuyện đó, chúng cần …”
“Ta hỏi nàng, Vãn Dung, nhiều năm qua chúng bên , trong lòng nàng từng ?”
Trong lúc , Tô Chấp Ngọc đã bước đến mặt mẹ, một tay chống bàn, tay còn chạm lên khuôn mặt nàng. Trong mắt ông ánh lên giọt lệ, nàng với ánh mắt như mang theo sự cầu xin.
“Ta… …”
Mẹ siết chặt ống tay áo, nhiều lần ngẩng đầu gì đó, nhưng chẳng thốt một chữ.
Giữa hai là một bầu khí kỳ lạ, như thể đang cãi , nhưng trong ánh mắt chẳng hề chút giận dữ. Ta hiểu nổi, chỉ cảm thấy ở đây khiến như đống gai.
“Như Ý, cầm lấy tiền, phố tìm Lục thẩm ăn hoành thánh .”
Cuối cùng, Tô Chấp Ngọc cũng chú ý đến sự hiện diện của , rút túi tiền bên hông, đuổi ngoài.
Ta như lâm đại địch, vội vàng cầm lấy tiền chạy biến.
05
Cầm trong tay một khoản tiền lớn, bước chân của phố cũng thêm phần tự tin.
Đi loanh quanh một lúc, dừng ở quán hoành thánh của Lục thẩm.
Từ khi sinh , mẹ luôn bảo hạn chế ngoài, sợ rằng những lời đàm tiếu sẽ đến tai . Dù , miệng lưỡi thiên hạ sức sát thương vô hình, ai biết họ sẽ những gì.
Duy chỉ Lục thẩm, luôn nheo mắt , sợ rằng ở nhà lâu sẽ buồn, nên những lúc bày quán, bà đến nhà dẫn ngoài chơi.
Nhà bà ở ngay ngõ, quán hoành thánh đã mở hơn chục năm, nhân duyên , cùng bà sẽ ai đàm tiếu.
“Như Ý đến ? Sao một ? Cha mẹ con ?”
“Họ bảo con ăn hoành thánh. Thẩm, hôm nay con ăn một tô lớn, thêm một cái bánh trứng.”
Lục thẩm đầy nghi hoặc, đó như hiểu , gật đầu và một cách ngầm hiểu.
“Được, tiểu Như Ý giúp thẩm dọn quán nhé. Dọn xong, thẩm dẫn con xem rối bóng ở Tiểu Cổ Lâu, ?”
“Được ạ!”
Ta vui vẻ gật đầu, chọn một bàn gần Lục thẩm mà xuống. Không lâu , một tô hoành thánh nóng hổi bưng lên.
Hành hoa và tôm khô trong nước dùng nóng bốc lên hương thơm ngào ngạt, từng viên hoành thánh trắng như ngọc trong bát sứ, bên cạnh là chiếc bánh trứng vàng óng, tỏa mùi thơm ngọt ngào, khiến kìm mà thèm thuồng.
Ăn uống no nê, giúp Lục thẩm tiếp khách, thời gian trôi qua thật nhanh. Khi dừng tay, đã qua buổi trưa một hồi lâu.
Lúc cùng Lục thẩm , về phía Tiểu Cổ Lâu, đám đông phố đột nhiên dạt sang hai bên.
Ta kéo lùi , cùng mọi chằm chằm một cỗ xe ngựa hoa lệ chầm chậm qua. Nghe xung quanh bàn tán, vẻ trong xe là một vị quý tộc đến từ kinh thành.
Dòng đông đúc, ánh nắng gắt đỉnh đầu khiến ai nấy đều cảm thấy nóng bức.
Lục thẩm gánh quầy hàng, dáng vẻ đã lảo đảo vì chịu nổi sức nặng. Dù cố hết sức đỡ bà nhưng cũng vững.
Bị dòng xô đẩy, bà ngã nhào giữa đường, vặn chắn ngay chiếc xe của vị đại tướng quân .
Người đó nhíu mày, những mảnh sứ vỡ vụn mặt đất, ánh mắt lạnh lùng chút cảm xúc.
“Thật bẩn.”
Hắn phủi tay, hiệu cho đám vệ binh hung hãn bên cạnh kéo Lục thẩm .
Nhìn Lục thẩm quỳ đất ngừng dập đầu xin tha, những món ăn như quặn lên trong bụng .
Không kịp nghĩ gì, đôi chân đã bước phía .
“Giữa trưa dân buôn bán tấp nập, ngươi nghênh ngang cưỡi ngựa, xe chiếm đường, còn bắt nạt dân chúng. Ngươi xứng đáng làm vương công quý tộc ?”
Người lớn tiếng chỉ trích hề tức giận, trái , nhướng mày đầy thích thú, như phát hiện thứ gì đó hiếm lạ.
Lục thẩm sợ đến mức ngừng dập đầu tạ , rằng còn nhỏ, lời trẻ con đáng trách.
Khi đó, đại tướng quân kịp gì thì từ trong xe đã truyền một giọng non nớt.
“Lục tướng quân.”
Từ xe bước xuống một đứa trẻ trông như búp bê sứ, tuổi tác chắc lớn hơn vài tuổi, hành động và cử chỉ toát lên vẻ quý phái.
Hắn nhẹ nhàng phất tay, đó lấy từ tay vệ binh vài lượng bạc, đặt tay Lục thẩm sang từ đầu đến chân.
“Con bé lá gan cũng lớn thật.”
Ánh mắt của và đám phía khiến cảm thấy thoải mái. Nhận lấy tiền, nhanh chóng kéo Lục thẩm rời khỏi nơi đó.
“Những kẻ giàu đều giống ngoại tổ phụ , chẳng ai bình thường cả.”