Cha Ta Là Trạng Nguyên - Chương 5
12
Ta định bước tới để giúp ông lý luận, nhưng Lục Khinh Chu ngăn .
Hắn chằm chằm về phía hai , ánh mắt đầy tâm trạng mà tài nào hiểu . Đang định hỏi, thì Tống Cẩm kéo tay, cho lên tiếng.
Sinh ý của nhà họ Đổng ngày càng tồi tệ, ngoại tổ phụ cũng ngày càng nóng ruột, liên tục tìm đến quấy nhiễu.
nhà chẳng buồn để ý, chỉ coi ông như kẻ vì lòng tham mà hóa điên.
Năm hết Tết đến, nghĩ đến việc Tết Tô Chấp Ngọc sẽ lên đường kinh dự thi, trong lòng bỗng thấy trống trải.
so với , mẹ còn rối bời hơn.
Đây đã là lần thứ bảy trong hôm nay thấy nàng gảy sai dây đàn.
“Mẹ, nếu mẹ nỡ xa cha, thì theo ông .”
Ta chọc nàng, suy nghĩ của .
Nghe , nàng đưa tay chạm nhẹ đầu , mỉm thoải mái.
“Đồ vô tâm, cha mẹ đều , ai chăm sóc cho con?”
Ta lè lưỡi, rụt cổ chạy sang một góc khác.
Tô Chấp Ngọc từ bếp bưng món ăn , suýt chút nữa đụng trúng ở cửa.
lúc ông định giả vờ trách mắng vài câu, bỗng thấy ánh sáng lạnh lẽo lóe lên mắt.
Với phản xạ của tập võ, lập tức cảnh giác, kịp để Tô Chấp Ngọc lên tiếng, đã nhanh chóng che chắn ông và mẹ trong nhà.
Đến là mấy kẻ mặc đồ đen. Thấy chặn ở cửa, chúng liền ngừng bước.
“Lão đại, đó bảo chỉ giữ phụ nữ, còn đứa nhóc …”
Người gọi là “lão đại” chăm chú, trong mắt ánh lên vẻ hiểu rõ.
“Cô bé, mẹ cô họ Đổng ?”
Ta trả lời, đầu óc ngừng suy nghĩ cách thoát thân, đồng thời cố gắng che chắn ánh mắt của chúng khỏi trong nhà.
điều khiến bất an chỉ là sự chênh lệch về sức mạnh, mà còn một lý do khác.
Người “lão đại” đôi mắt giống .
Ý nghĩ kỳ lạ và đáng sợ lan tràn trong đầu, chỉ cảm thấy thân ngừng run rẩy.
Thấy trả lời, nhướng mày, sải bước tiến gần.
Còn kịp phản ứng, đã một lực mạnh kéo về phía . Đồng thời, một bóng từ xà nhà lao xuống, chỉ vài chiêu đã chế ngự kẻ .
Tô Chấp Ngọc ôm lấy , bàn tay ông run nhẹ. Cảm nhận nỗi sợ hãi và bất an của ông, khẽ vỗ vai, mỉm trấn an.
Ngoài sân, Lục Khinh Chu nhanh chóng khống chế bộ sát thủ, còn Tống Cẩm cũng dẫn từ cửa tiến .
Tên cầm đầu ấn xuống đất, khi lớp khăn che mặt lột , lộ rõ gương mặt năm phần giống .
Tất cả mọi đều hiểu rõ ẩn tình, nhưng ai mở miệng vạch trần.
Mẹ tên cướp đang lạnh, ánh mắt dường như chút thất thần.
“Ngoan nào, định chào cha ruột của con …”
Lục Khinh Chu đạp mạnh lên tay , tiếng xương gãy át nửa câu còn .
Hắn đau đớn vùng vẫy vài cái, ngẩng đầu mẹ nhếch môi nở nụ dữ tợn.
Nhận ý định của , Tô Chấp Ngọc lập tức che tai mẹ, chắn nàng ở phía .
Ta vội rút thanh kiếm từ hông của một tên thị vệ, đâm thẳng cổ .
Giết chuyện dễ dàng, đặc biệt khi kẻ mặt, chín phần mười, chính là cha ruột của .
Mùi máu tanh quanh quẩn nơi đầu ngón tay, thở của mỗi lúc một gấp gáp, mắt cũng dần trở nên mơ hồ.
Trước khi ngất , Tống Cẩm tiến nắm lấy tay , nhẹ nhàng :
“Không , Như Ý, đừng sợ.”
13
Người thuê sát thủ chính là ngoại tổ phụ, một kẻ vô dụng chẳng chút lương tâm.
Sau nhiều lần thương lượng thành, lo lắng cho chuyện làm ăn của Đổng gia, ông đã nảy ý định giết chết Tô Chấp Ngọc.
Sau đó, ông liền gom tiền thuê sát thủ, may thuê trúng đám sơn tặc từng bắt cóc mẹ năm xưa.
May thay, Lục Khinh Chu vẫn luôn truy tìm tung tích bọn sơn tặc, thêm ngày hôm đó chứng kiến xung đột giữa Tô Chấp Ngọc và ngoại tổ phụ, nên mới kịp thời đến ứng cứu.
Tên đầu lĩnh giết, những kẻ còn chỗ dựa, chỉ qua vài lượt thẩm vấn đã khai ngoại tổ phụ.
Ngày ông bắt giữ, mẹ nhất định đòi cùng.
Tô Chấp Ngọc và yên tâm, nên cả hai cũng cùng .
Thấy chúng xuất hiện, ngoại tổ phụ với vẻ mặt đầy hoảng sợ, lập tức giơ tay vẫy gọi, định lao tới.
“Vãn Dung, Vãn Dung, con cha , những chuyện là cha…”
Ông dứt câu thì tiếng một cái bạt tai giòn giã vang lên, phá tan sự yên lặng.
Đôi mắt mẹ ướt đẫm, đôi môi khẽ run rẩy.
Nàng chằm chằm ông , ánh mắt tràn ngập nỗi oán trách và bất mãn, tựa như đang chất vấn tất cả những gì từng chịu đựng, cũng như đòi công bằng cho cô gái nhỏ năm xưa.
“Ngươi… ngươi dám…”
Ngoại tổ phụ trừng mắt nàng, gương mặt lộ rõ vẻ hung ác.
“Ta là cha ngươi, mọi chuyện làm đều là vì ngươi. Ngươi nghĩ một kẻ tàn hoa bại liễu như ngươi, mang theo con riêng, thể gả nhà họ Lục…”
“Ta món hàng của ông.”
Dằn tiếng run rẩy, mẹ hít một sâu, lạnh lùng ông .
“Ta biết ông thể hiểu, nhưng vẫn rõ một lần.
Cha, bao giờ là món hàng để ông đem cân đo đong đếm. Những gì xảy năm đó của , mà là báo ứng của ông.”
Nói xong, nàng rút con dao bên hông, cắt một mảnh tay áo, ném thẳng mặt ông .
“Hoàng thiên tại thượng, Hậu Thổ làm chứng, từ nay Đổng Vãn Dung và Đổng Thành đoạn tuyệt quan hệ, ân nghĩa cha con chấm dứt tại đây.”
Dứt lời, ánh mắt kinh ngạc của mọi , mẹ xoay rời khỏi nơi thị phi .
Tô Chấp Ngọc và vội đuổi theo, cuối cùng bắt gặp nàng đang tựa tường thấp nơi đầu hẻm, thở dốc từng hồi.
Không nhiều, Tô Chấp Ngọc bước tới ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi.
“Không , mọi chuyện đã qua cả .”
14
Sau khi Tô Chấp Ngọc rời Kim Lăng kinh dự thi, cuộc sống của nhà cũng yên bình trở .
Mẹ mỗi ngày nhạc, thỉnh thoảng tiểu lâu hỗ trợ đoàn kịch bóng rối.
Ta thì chuyên tâm luyện võ, quyết chí trở thành một đại hiệp.
Lục Khinh Chu giao võ quán cho đáng tin, dẫn theo Tống Cẩm về kinh thành, tiện tay mang luôn ngoại tổ phụ . Nghe những năm qua ông đã hối lộ ít quan viên triều đình, về kinh thành chắc chắn sẽ xét xử nghiêm khắc hơn.
Vì lộ diện quá nhiều, lời đồn đại xung quanh cũng dần tăng lên. với danh “tiểu bá vương Kim Lăng” của , ai dám to tiếng, chỉ dám thì thầm mấy chuyện như “kẻ sách phụ tình”, rõ ràng là mong thấy trò của nhà .
Về chuyện , Lục thẩm tỏ cực kỳ bất mãn, còn cố ý cho thật nhiều muối bát hoành thánh của mấy kẻ đó.
Thú thật, dù tin tưởng Tô Chấp Ngọc, nhưng nghĩ đến núi cao vua xa, vẫn khỏi lo lắng liệu chuyện gì xảy …
Mẹ chẳng hề lo ngại, còn bảo nghĩ ngợi quá nhiều.
“Đổng phu nhân, thư từ kinh thành gửi đến .”
Nghe , mẹ dậy nhận thư. Ta đống thư chồng chất bàn, cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng cũng lặng lẽ đặt xuống.
Ngày qua ngày trôi , mùa đông ở Kim Lăng dần tan, liễu xanh cũng bắt đầu đâm chồi nảy lộc.
Sau khi hoa đào tại chùa Cảm Nghiệp nở rộ, tin tức từ kinh thành cũng truyền đến.
Tô Chấp Ngọc đỗ trạng nguyên.
Ông cưỡi ngựa cao đầu, phong thái lẫm liệt, như một bức tranh sống động, từ phố lớn cổng thành trở về nhà trong tiếng hò reo của dân chúng.
“Xuân phong đắc ý mã đề tật, nhất nhật khán tận Trường An hoa.”
Dịch: Ngựa đạp gió xuân đắc ý phi nhanh, trong một ngày ngắm hết hoa ở Trường An.
Đến tận giờ phút , mới thực sự cảm nhận ý nghĩa cụ thể của hai câu thơ .
Những kẻ nhiều chuyện xung quanh đều đóng chặt cửa dám , chỉ vài to gan len lén qua khe cửa đầu tường, ánh mắt ngập tràn cảm xúc phức tạp khó tả.
lúc , mẹ chẳng còn tâm trí để ý đến suy nghĩ của họ.
Nàng cổng nhà, những cánh hoa đào khẽ bay qua, lướt nhẹ lên tay áo nàng dịu dàng hôn lên khuôn mặt của Tô Chấp Ngọc.
Cơn gió biết điều khẽ lướt qua, ánh dương mỉm dịu dàng. Mẹ cứ thế tựa cửa, lặng lẽ thương xuống ngựa, tay nâng đóa hoa đỏ, từng bước, từng bước tiến về phía nàng.
“Vãn Dung, đã trở về.”
Hai mỉm , như thể mọi lời đều giấu trong ánh mắt, chỉ họ mới hiểu .
Về , Thanh Châu xuất hiện một vị Tô tri phủ, thanh liêm chính trực, thương dân như con.
Cả đời ông nạp , chỉ một vợ mở một trà lâu nhỏ, thường kể những chuyện thú vị thu thập từ dân gian. Đó là địa điểm nổi tiếng nhất Thanh Châu.
Phu thê bọn họ khẳng khái thiện lương. Đáng tiếc, cô con gái da ngăm của họ theo nếp nhà, suốt ngày múa đao luyện võ. Dưới sự dìu dắt của Tống tiểu vương gia, nàng còn trở thành nữ tướng quân đầu tiên trong lịch sử của triều đại, lập nhiều chiến công hiển hách.
Dẫu , dân Thanh Châu vẫn thường dùng nàng để dọa trẻ con:
“Cẩn thận đấy, kẻo tướng quân Như Ý mặt đen sẽ đến bắt ngươi!”
Không , cứ , chẳng bận tâm.
Nhìn đứa trẻ bên đường run rẩy, nhe răng ác ý, định dọa cho nó .
Nào ngờ, cô bé gan tiến lên, chạm áo giáp của .
“Sau , cũng thể giống như tỷ ?”
Câu hỏi ngoài dự đoán của .
Ta cúi xuống, xoa đầu cô bé, mỉm dịu dàng.
“Tất nhiên là .”
Hết.