Đào Thuỷ Thôn - Chương 4
Ta : “Có , nhà nhiều trẻ con thế, chẳng lẽ chỉ mỗi An Chi biết ăn? Đông Bảo, Thu đứa nào chả thích ăn?”
Nghe lời bà Mã chỉ, kể cách dựng lò cho cha. Chỉ trong một ngày, cha đã dùng đất sét và gạch đất dựng một cái lò nướng hình bán cầu.
Ta thật nghi ngờ, cha chắc là mệnh đất. Nếu thì bình thường ông lù khù, mà cứ đụng đến đất đai ruộng vườn lanh lợi thế chứ.
Mẹ khi sinh Đông Bảo sức khỏe yếu, từ khi tuyết rơi thể giặt đồ nữa, nên thay bà làm công việc đó.
Cứ ba ngày mẹ lên trấn một lần, mỗi lần lấy về 10 bộ quần áo của nhà giàu, giặt sạch, phơi khô mang trả, kiếm 30 văn tiền.
Thấy sức khỏe, tự ý lấy mỗi lần 30 bộ, làm ngày làm đêm, kiếm 90 văn tiền mỗi lần.
Có tiền dư dả, lên trấn tìm Thủy Sinh ca.
Thủy Sinh ca là con thứ hai nhà lý chính. Huynh hiện đang học ở thư viện Cô Trúc, tính tình hòa nhã.
Nghe nhờ tìm chép sách, đồng ý ngay: “Chuyện dễ thôi. Trong thư viện nhiều cảnh khó khăn, đang biết lấy tiền đóng học phí. Phí chép sách là 20 văn mỗi quyển, cần chép mấy quyển?”
Ta rút từ túi 150 văn tiền, đôi tay đỏ ửng như cà rốt vì giặt đồ: “Thủy Sinh ca, cần 4 quyển sách nhập môn cho trẻ 6-7 tuổi. Số tiền còn nhờ tìm cho bút, mực, giấy rẻ nhất, cũ cũng , miễn là dùng là .”
“Được chờ tin nhé.”
Thủy Sinh ca trả lời nhanh, lần đến, đã chuẩn đủ đồ. Ta nhận lấy như kho báu, vui mừng như trúng số.
Trên trấn, còn mua một bao bột mì trắng, một bao mè, một hũ đường trắng và các loại gia vị bà Mã .
Về đến nhà, giặt xong quần áo, bắt đầu thử làm bánh mè dầu muối.
Những ngày bận rộn, cha đã đốt lò nướng mấy lần, giờ đây độ ẩm và nhiệt độ đã vặn.
Dưới sự chỉ dẫn của bà Mã, nhào bột, thêm men, làm lớp dầu mỡ, cho đường trắng, nặn bánh, rắc muối mịn, phết gia vị bí truyền, lăn qua mè, cẩn thận đặt từng chiếc bánh lò nướng.
Không ngờ chút năng khiếu nấu nướng, lần đầu làm bánh mè dầu muối đã nhận lời khen ngợi của mọi .
Đặc biệt là An Chi, cô bé ăn đến mức tay chân múa máy, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ, dính mấy hạt mè.
“Đại tỷ, bánh tỷ làm còn ngon hơn cả bánh của đầu bếp Quốc công phủ!”
Thu bên cạnh, vẻ mặt đắc ý: “Đương nhiên , ngay cả dưa muối tỷ tỷ làm cũng là ngon nhất làng Đào Thủy mà!”
Ta kéo nhẹ bím tóc của cô bé: “Đừng tưởng khen là tỷ sẽ làm hồng khô cho ăn nhé.”
Mắt An Chi sáng rỡ: “Hồng khô? Muội ăn, ăn!”
Đông Bảo còn sõi, nhưng cũng thèm đến mức dậm chân: “Ăn, ăn, ăn ——”
Chỉ Chi An một bên, nhai chậm rãi, tao nhã, điềm đạm, trong ánh mắt lộ vẻ phong thái của một công tử danh gia vọng tộc.
Chi An ——
Ta thầm thở dài trong lòng, đứa trẻ , suy nghĩ thật quá nặng nề.
Đến ngày sinh nhật của cặp song sinh , trịnh trọng đưa sách và bút mực cho Chi An.
như dự đoán, đôi mắt ánh lên niềm vui mừng ngay khi nhận món quà, như thể đã hiểu thấu tâm sự của .
“Đại tỷ ——” Giọng nghẹn ngào, dường như .
Ta vỗ vai , lòng đầy thương xót: “Sách là sách chép , bút mực là đồ cũ, tạm chịu thiệt nhé. Đợi đến mùa xuân năm , đại tỷ sẽ cho thư viện Cô Trúc học.”
“Gì cơ?”
Nghe , mọi trong nhà đều kinh ngạc .
Ta nghiêm túc gật đầu với họ: “Co đã hỏi Thủy Sinh ca , học phí ở thư viện Cô Trúc mỗi tháng là một lượng bạc, nếu học về thì chỉ cần tám trăm văn, bao gồm cả giấy bút, đồ uống mùa hè và than củi mùa đông. Tổ mẫu, bà Mã, cha, mẹ, Quốc công phủ dù hiện giờ đã tịch thu, nhưng ai biết một ngày nào đó thể phục hưng. Chi An là cháu đích tôn của Quốc công phủ, nếu ngày thật sự đến, chẳng lẽ để biết chữ ? Nên việc học nhất định lo. Về chuyện tiền bạc, mọi đừng lo, năm xưa phu nhân tặng con một hộp trang sức, con nghĩ thể cầm ít bạc, đủ để trang trải. Nếu đủ, nhà còn đất, con thể làm bánh mè dầu muối bán, lo đủ nuôi một học hành.”
Trong nhà bỗng lặng ngắt như tờ, đột nhiên tiếng nghẹn ngào của bà Mã phá tan sự im lặng .
“Xuân nhi!” Bà nắm lấy tay , xúc động : “Thật khó cho con khi nghĩ cho gia đình họ Đỗ chúng chu đến . Ta ngờ con là một đứa trẻ tấm lòng như . Ta ——”
Chưa kịp hết câu, bà đã bật nức nở.
Tổ mẫu cũng ôm lấy bà, nước mắt lưng tròng: “Xuân nhi đúng, nhà bao nhiêu lớn, thể lo cho Chi An. Chi An là đứa trẻ ngoan ——”
“Bà Lý ơi.. khổ tâm lắm ——”
“Ta biết, biết, cần ——”
Ba bà cháu họ, từ đầu mùa thu đến giờ, sống ở làng Đào Thủy với tư cách là thân của gia đình , cũng đã gần nửa năm. Đây là lần đầu tiên thấy bà Mã rơi nước mắt.
Bà là con gái độc nhất của Thượng thư, 15 tuổi gả cho Hưng Quốc công, vợ chồng tôn trọng lẫn suốt mấy chục năm.
giờ đây, chồng bà, con trai và con dâu đều Hoàng đế nghi ngờ mà đày đến nơi biên cương lạnh giá.
Vinh hoa phú quý nửa đời, luôn cứu trợ nghèo, sống thiện lành, nhưng đến khi nhà tan cửa nát, chỉ làng quê đồng ý thu nhận ba bà cháu họ.
Lẽ nào thế gian là kẻ vong ân bội nghĩa ? Ta hiểu, cũng thời gian để tìm hiểu.
Ta chỉ biết rằng, là con gái lớn trong nhà, bà già yếu, em thơ, nhanh chóng kiếm tiền nuôi gia đình.
03
Nhờ cái miệng thèm ăn của An Chi, nếu chắc cũng chẳng nghĩ ý tưởng bán bánh mè dầu muối .
Ta tính , trừ hết chi phí, mỗi chiếc bánh mè thể lãi một văn tiền. Nếu mỗi ngày bán năm mươi chiếc, thì kiếm năm mươi văn, còn hơn giặt đồ thuê cho .
Nghe tin định lên trấn bán hàng, cha chút băn khoăn.
“Nhà tám mẫu ruộng, chẳng lẽ nuôi nổi một học ?”
Tổ mẫu lườm ông một cái: “Con biết một bộ bút mực giấy nghiên loại giá bao nhiêu bạc ? Chi An nhà sinh đã là quý công tử, con nhẫn tâm để thằng bé mãi dùng đồ cũ của khác ?”
“ từ làng Đào Thủy lên trấn cũng hơn mười dặm, Xuân nhi là con gái, lỡ chuyện thì ?”
Ta vội : “Chân con dài, mười mấy dặm là gì, hơn nữa con đã hẹn với Lưu Sinh ca ở làng bên, mỗi ngày hai chúng con sẽ cùng , lên trấn quầy hàng của chúng con cũng sát .”
“Thế còn… mấy con gà con thì ?”
Cha nhíu mày, tìm lý do, cuối cùng viện đến chuyện mấy chú gà con nở.
Bà Mã bên phá lên: “Cha Xuân nhi thật thương con gái!”
Tổ mẫu tức đến suýt vẹo mũi: “ là cái đồ nhát vô dụng sĩ diện hão!”
Ta bắt đầu gánh bánh mè dầu muối lên trấn bán từ tháng Chạp.
Đứng ở con phố đông đúc nhất trong trấn, cất giọng rao: “Bánh mè đây! Bánh mè đây! Bánh mè dầu muối ngàn lớp giòn tan thơm ngon đây ——”
Lưu Sinh Ca bên cạnh cũng chịu thua kém: “Kẹo hồ lô đây! Kẹo hồ lô đây! Kẹo hồ lô ngọt giòn dính răng đây ——”
Phải , cả con phố, tiếng rao của hai chúng là to nhất.
Ngày đầu tiên, công việc làm ăn của cũng tạm , bán 36 chiếc bánh mè. Mỗi chiếc bánh bán 3 văn tiền, lãi ròng 36 văn.
Trên trấn cũng bán bánh, nhưng ai làm ngon như . Cả con phố, chỉ bánh của nướng bằng lò đất sét.
Vợ của Lưu Sinh ca đang bầu, dạo thèm ăn, trong giỏ còn thừa mười chiếc bánh, biếu sáu chiếc, giữ bốn chiếc cho mấy đứa nhỏ ở nhà.
Lưu Sinh ca xoa tay, vẻ mặt ngại ngùng: “Xuân , mai nghỉ , rao thay cho. Huynh sẽ rao ‘Bánh mè đây! Kẹo hồ lô đây! Bánh mè ngàn lớp đây! Kẹo hồ lô đường phèn đây!’”
Nửa tháng , việc làm ăn của càng ngày càng . Đến giữa tháng Chạp, mỗi ngày bán hơn sáu mươi chiếc bánh mè.
Càng gần cuối năm, buôn bán qua đường trấn ngày một đông. Có lẽ họ đã vất vả cả năm trời, giờ về nhà đoàn tụ với thân.
Một ngày nọ, một đoàn thương nhân hai mươi dừng chân quầy của .
“Bánh mè dầu muối ? Ngon đây?”
Một nam nhân vẻ là thủ lĩnh, lưng một con ngựa đen bóng, từ cao hỏi xuống.
Ta ân cần bẻ nửa chiếc bánh, cẩn thận gói bằng khăn tay trắng, giơ tay đưa lên: “Ngài nếm thử , nếu ngon giòn thì lấy tiền.”
Ngài liếc hai lần, khẽ cau mày, đưa tay nhận chiếc bánh, bẻ một miếng nhỏ bỏ miệng.
“Cũng tạm .” Ngài khẽ gật đầu, vẻ mặt thản nhiên.
“Chỉ cần ăn thử, ai khen ngon cả.”