Dưới Ánh Đèn Mờ - Chương 1
1
“Em nhớ chị là bác sĩ, em nhờ chị giúp một việc.”
Nữ chính Hạ Hi Hi vẻ lo lắng, đôi mắt long lanh như nai con đầy bất lực.
Tôi qua cô , thấy hai đàn ông phía . Một mặc vest đang đỡ . Người đàn ông đó cúi đầu, tay ôm bụng, mùi máu tanh nồng nặc.
“Bạn em thương, chị thể giúp băng bó ?”
Hạ Hi Hi thấy phản ứng liền lên tiếng lần nữa.
Tôi lấy điện thoại gõ chữ: [Bị thương nên đến bệnh viện.]
Hạ Hi Hi cúi đầu, hàng mi dài run rẩy, ngay đó cô nắm lấy tay , cầu xin: “Vì một số lý do nên thể đến bệnh viện , chị giúp .”
Dung mạo Hạ Hi Hi chê , đặc biệt là đôi mắt long lanh , ai thể từ chối cô .
Tôi gõ vài chữ điện thoại: [Anh tên gì?]
Hạ Hi Hi vẻ do dự, chúng đang giằng co thì đàn ông cúi đầu đột nhiên lên tiếng:
“Tôi tên Tống Yến Xuyên.”
Giọng lớn nhưng mang theo áp lực.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nam chính là , cuốn mối tình oan trái của nam nữ chính.
2
Tống Yến Xuyên nhà ghế sô pha, mới rõ mặt .
Anh trai, làn da tái nhợt vì mất máu, nhưng dù trong tình trạng , vẫn toát khí chất của ở vị trí cao.
Anh ngẩng đầu , ánh mắt mang theo áp lực nặng nề, từ từ buông tay đang ôm bụng, để lộ vết thương.
Tôi lấy giấy note : [Cởi áo .]
Anh giấy note, đó đầy ẩn ý: “Không ?”
Tôi thẳng mắt , gật đầu.
Anh khẽ , cởi áo : “Tốt, đỡ phiền phức.”
Tôi lấy hộp cứu thương, khi ghế sô pha thì đã cởi áo.
Tôi xổm xuống kiểm tra vết thương của , là vết đâm, sâu lắm, tổn thương đến nội tạng, chỉ là vết thương ngoài da trông nguy hiểm thôi.
Tôi cơ bụng săn chắc eo Tống Yến Xuyên, vì đau nên đổ nhiều mồ hôi, những giọt mồ hôi lăn dài theo rãnh bụng.
Trong đầu bất chợt vang lên một câu : “Cứ giữ em , em còn khỏe hơn cả trâu bò.”
Tôi lắc đầu, cố gắng lấy lý trí.
Tôi giấy note: [Ở đây thuốc tê, chịu khó nhé.]
Tống Yến Xuyên gật đầu.
Tôi bắt đầu xử lý vết thương, cho đến khi xong, Tống Yến Xuyên hề kêu một tiếng, ngược Hạ Hi Hi cứ hít hà khe khẽ.
Tôi dậy, Tống Yến Xuyên hỏi : “Xong ?”
Tôi gật đầu.
3
Tống Yến Xuyên trao đổi ánh mắt với đàn ông cạnh Hạ Hi Hi, lập tức hiểu ý, đặt chiếc vali tay lên bàn mở .
Bên trong vali là tiền mặt.
Tống Yến Xuyên vài giây, : “Đây là năm mươi vạn tiền chữa trị.” Anh dừng , tiếp: “Cộng thêm tiền thuê nhà.”
Hạ Hi Hi bước tới, vẻ do dự: “Chị, tiện ở nhà em, nhà chị là an nhất, chị yên tâm, tuyệt đối …”
Tôi cảm thấy lời đáng tin lắm, sẽ đâm trọng thương ban đêm, còn cần ở nhờ nhà lạ để trốn tránh.
nhớ đến số dư đáng thương trong tài khoản của nguyên chủ, tiền mặt bàn, thừa nhận câu “nghèo khó thể lay chuyển chí hướng” lúc còn hiệu lực nữa.
Tôi giấy note: [Phục vụ phòng mười vạn.]
Tống Yến Xuyên giấy note, khí trong phòng khách dường như ngưng đọng trong giây lát.
Anh lấy từ trong ví một chiếc thẻ đặt lên giấy note.
Tôi hai chữ: [Tiền mặt.]
Tống Yến Xuyên giấy note, khẽ như thể chọc .
Anh nhếch mép: “Sáng mai đưa tiền mặt cho cô.”
4. (Góc của Tống Yến Xuyên)
Tống Yến Xuyên phòng, xung quanh.
Căn phòng lớn nhưng gọn gàng, chính xác mà là quá gọn gàng, mọi thứ đều sắp xếp ngăn nắp, thẳng hàng một đường thẳng vô hình.
Thực ngay khi bước cửa, đã phát hiện chủ nhân căn nhà mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, mọi thứ đều sắp xếp thành một đường thẳng.
Ánh đèn mờ, Tống Yến Xuyên ngẩng đầu lên thì thấy bóng đèn hỏng, bốn bóng đèn chỉ một bóng sáng.
Anh nhớ đến phụ nữ đã khâu vết thương cho ở phòng khách, cô nhỏ nhắn, công việc thay bóng đèn thực sự hợp với cô.
Anh nghĩ ngày mai thay bóng đèn.
Anh từ từ xuống giường, cố gắng làm rách vết thương.
Ga giường và vỏ gối đều mới thay, ngửi thấy mùi hương vỏ gối.
Là mùi hoa trà.
5
Tôi mở tủ lạnh lấy hai quả trứng.
Đây là ngày thứ bảy xuyên cuốn truyện ngôn tình thô kệch .
Cuộc sống của nguyên chủ giống đến mức nghi ngờ tác giả đã chép y nguyên cuộc đời , thậm chí cả nước giặt chúng dùng cũng cùng mùi hương.
Cả hai chúng đều thể khi chứng kiến một bệnh nhân mà chữa trị đã qua đời, là lý do tâm lý.
nghĩ , trong tiểu thuyết chỉ miêu tả nguyên chủ bằng một câu.
[Hạ Hi Hi cánh cửa đóng chặt bên cạnh, nhớ đến việc hàng xóm khi gặp chuyện, đã lâu cô gặp cô .]
Không còn gì khác, như thể ban đầu tác giả định dùng nhân vật để thúc đẩy cốt truyện, nhưng đến thì quên mất.
Tay nghề nấu nướng của thực sự lắm, nhưng nghĩ đã nhận mười vạn tiền phục vụ phòng thì ít nhiều cũng thể hiện chút gì đó.
Khi mang quả trứng cháy đen đến mặt Tống Yến Xuyên, sững .
Tôi giấy note: [Phục vụ phòng.]
Tống Yến Xuyên suy nghĩ vài giây: “Mười vạn đổi lấy một quả trứng cháy?”
6
Mối quan hệ giữa và Tống Yến Xuyên cũng từ ngại ngùng ban đầu đến nay đã thể trò chuyện vài câu.
Anh hỏi : “Bác sĩ cần làm ? Sao cô ngày nào cũng ở nhà?”
Tôi giải thích: [Tôi đang nghỉ phép.]
Sau khi thay thuốc cho Tống Yến Xuyên, đột nhiên hỏi :
“Xin thứ cho mạo , câm cũng thể làm bác sĩ ?” Anh dừng , dường như đang cân nhắc từ ngữ, để tránh làm hài lòng: “Ví dụ như cô giao tiếp với bệnh nhân thế nào?”
Tôi bỗng nảy ý trêu chọc , giấy: [Ra hiệu.]
Tống Yến Xuyên nhíu mày: “Trong phòng mổ, dụng cụ từ y tá cũng hiệu?”
Tôi nhướn mày, chút ngạc nhiên tại biết là bác sĩ phẫu thuật, dường như suy nghĩ của .
“Tôi chú ý đến cách cô rửa tay, chuẩn xác cách rửa tay của bác sĩ phẫu thuật.”
Anh đưa tay , khuỷu tay hướng lên , bắt chước tư thế rửa tay của bác sĩ phẫu thuật.
Tôi động tác của , bất giác cong môi.
Tôi cầm bút : [Người câm thể làm bác sĩ.]
Tôi cúi đầu dòng chữ đó, đúng , câm thể làm bác sĩ.
Đột nhiên gõ cửa, vẻ mặt Tống Yến Xuyên lập tức trầm xuống.
Tôi dậy mở cửa, thấy trợ lý của Tống Yến Xuyên mang theo một đống đồ ăn ngon .
Tôi Tống Yến Xuyên đầy nghi hoặc, Tống Yến Xuyên nhún vai: “Tôi thể chịu đựng nổi quả trứng cháy nữa.”