Dưới Ánh Đèn Mờ - Chương 3
12
Tư vấn tâm lý khá nhàm chán, đặc biệt là khi thể .
Tôi cảm giác bất lực khi làm những việc vô ích, trong đầu cứ hiện lên khuôn mặt Tống Yến Xuyên, bỗng về nhà gặp , làm gì cả, chỉ cần hai yên lặng cạnh là .
Tôi dường như phụ thuộc , nhưng điều cũng gì lạ. Dù Tống Yến Xuyên là đầu tiên và duy nhất tiếp xúc lâu như khi xuyên cuốn truyện ngôn tình thô kệch .
Kết thúc buổi tư vấn, thẳng về nhà.
Vào nhà, thấy Tống Yến Xuyên làm việc máy tính ở phòng khách như mọi khi, từ phòng khách vọng vài tiếng động. Tôi tới, thấy Tống Yến Xuyên đang ghế thay bóng đèn.
Vẫn mặc áo, những cơ bắp săn chắc khỏe mạnh phơi bày mắt .
Nhìn động tác thay bóng đèn của thành thạo, giống công tử bột từng làm việc nặng.
Tôi bỗng cảm thấy nếu mặc quần yếm công nhân, thắt lưng cài thêm vài dụng cụ, sẽ gợi cảm hơn là cởi trần như bây giờ.
Trong đầu đột nhiên hiện lên một từ – trò chơi thợ sửa chữa.
Tôi lắc đầu, cố gắng xua đuổi suy nghĩ dâm ô khỏi đầu.
lúc đang tưởng tượng mặc quần yếm công nhân, giọng Tống Yến Xuyên đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của .
“Bật đèn lên.”
Tôi bật công tắc, quả nhiên những bóng đèn hỏng đã thay, trong nhà sáng sủa hơn hẳn.
Tống Yến Xuyên bước xuống ghế, dùng khăn lau mồ hôi cổ.
Thay bóng đèn là công việc nặng nhọc lắm ? Sao đổ mồ hôi?
Tôi và Tống Yến Xuyên đối diện uống cà phê, cuối cùng cũng mặc áo.
Tôi cứ tưởng sẽ hỏi buổi tư vấn thế nào, kết quả hỏi : “Sao cô thay bóng đèn?”
Làm biết tại nguyên chủ thay bóng đèn, nên bịa một lý do giấy: [Để tiết kiệm điện.]
Tống Yến Xuyên gật đầu tán thưởng: “Bảo vệ môi trường ? Không ngờ ý thức bảo vệ môi trường của cô mạnh như .”
Tôi lắc đầu, : [Để tiết kiệm tiền.]
Tống Yến Xuyên sững , như hiểu tiết kiệm điện thể tiết kiệm bao nhiêu tiền.
Tôi nảy ý trêu chọc , nhanh chóng : [Chào mừng đến với thế giới của bình thường, tiền của chúng chính là tiết kiệm từng chút một như .]
“Cô tích cóp chăm chỉ như để làm gì? Nghỉ hưu sớm ?”
[Mua một căn nhà ở tầng cao.]
Tống Yến Xuyên đầy nghi hoặc, một dấu hỏi giấy: [?]
Tôi lời giải thích: [Tôi chứng sợ độ cao thấp, ở tầng thấp sẽ cảm thấy cuộc đời sắp tàn .]
Trước đây ở tầng ba mươi, nhà của nguyên chủ ở tầng ba, luôn cố gắng xuống từ cửa sổ, mỗi lần ngoài cửa sổ, đều cảm thấy cuộc đời đã rơi xuống đáy vực.
Tôi hỏi : [Anh ở tầng mấy?]
Tống Yến Xuyên giơ bốn ngón tay: “Phòng ở tầng bốn.”
Trong phim truyền hình, giàu đều ở tầng cao nhất, đó cửa sổ kính lớn, nâng ly rượu vang đỏ xuống thành phố ?
Tống Yến Xuyên như thuật tâm, như suy nghĩ của , bổ sung: “Tôi ở biệt thự, cả quả đồi là của nhà .”
Tôi là loại hèn hạ ?
Trái đất thêm một giàu như thì sẽ nổ tung ?
Trước đây ghét giàu, bây giờ chỉ ghét là giàu!
Tôi câu hỏi của giấy: [Anh còn định ở đây bao lâu nữa?]
Sau khi Tống Yến Xuyên xem nội dung giấy note, khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
“Xem trả thêm tiền nhà , lần một triệu ?”
Tôi chút do dự giấy: [Tiểu Trần trung thành nhất của sẽ phục vụ 24/24 với chất lượng nhất!]
13 (Góc của Tống Yến Xuyên)
Sau khi Trần Lê tư vấn tâm lý, trợ lý mang đến bóng đèn mà Tống Yến Xuyên cần.
Trợ lý : “Bóng đèn nào hỏng? Để thay.”
Tống Yến Xuyên xua tay, bóng đèn nhất định tự thay, còn để Trần Lê tận mắt chứng kiến.
Sau khi trợ lý , Tống Yến Xuyên cầm ghế phòng khách, ghế liên tục thay đổi góc độ, cố gắng để Trần Lê thấy trạng thái hảo nhất của .
Tống Yến Xuyên mãi hài lòng, cuối cùng cởi phăng áo, thân dùng sức để đường nét cơ bắp hảo hơn.
Tống Yến Xuyên ghế đợi lâu, vẫn thấy Trần Lê.
Thời tiết lạnh, vẫn bắt đầu bật lò sưởi, Tống Yến Xuyên chiếc áo giường, nghiến răng nghiến lợi vẫn dời mắt .
Không chịu mất con tép thì làm bắt con tôm, tự nhủ.
Anh đang định bếp uống nước, bước xuống ghế thì thấy tiếng động ở cửa.
Trần Lê đã về.
Tống Yến Xuyên vội vàng nhảy lên ghế, còn quên dùng bình xịt xịt chút nước lên cổ. Anh ngẩng cổ, khoe yết hầu, thân dùng sức, giả vờ như biết Trần Lê đã về thay bóng đèn.
Thay xong bóng đèn, đầu Trần Lê, thấy vẻ mặt mê mẩn của Trần Lê .
Anh biết ngay, lần chắc chắn !
Cô gái câm nhỏ nhắn cũng dễ dụ dỗ quá.
14
Hai ngày nữa trôi qua, Tống Yến Xuyên hề ý định rời , nhưng dù cũng đã nhận tiền của , nên chỉ thể hầu hạ như ông lớn.
Hơn nữa đã quen với việc ở nhà .
Ít nhất cũng ăn uống lành mạnh mỗi bữa, giờ giấc sinh hoạt cũng trở nên điều độ hơn.
Tình cảm của trưởng thành đến thật mãnh liệt, trai vợ gái chồng ở chung một nhà, khó mà nảy sinh tình cảm.
Hơn nữa thân hình hảo như trong truyện tranh, cùng khuôn mặt trai đến mức chỉ cần đó làm gì cũng đủ khiến phạm tội.
Tôi cảm giác như trúng số độc đắc, mỗi ngày khuôn mặt trai , cho trúng năm mươi triệu cũng đồng ý.
Ăn tối xong, chúng sô pha xem phim, phim do Tống Yến Xuyên chọn, là phim tình cảm.
Đèn trong nhà đã tắt hết, chỉ còn màn hình tivi phát sáng.
Nam nữ chính đang hôn nồng nhiệt, nhiệt độ trong phòng đột nhiên tăng lên. Tôi sang Tống Yến Xuyên, vặn bắt gặp ánh mắt đen láy sâu thẳm của .
Ngay đó, giữ gáy , hôn xuống.
Anh đè xuống, từng nụ hôn rơi xuống cổ :
“Ngoan nào, thử xem lần em kêu thành tiếng .”
Tay từ từ trượt xuống, ấn mạnh vết thương của , rên lên một tiếng, cả cứng đờ.
Người vết thương còn lành, quên đau ?
Tôi đẩy , tiếp tục xem phim.
Anh ngượng ngùng sờ mũi ngoan ngoãn xem màn hình tivi.
Phim chiếu đến cuối chán, nam nữ chính vượt qua muôn vàn khó khăn, câu chuyện dần đến kết thúc hậu, nữ chính trong phim đang kể cho nam chính về cuộc sống của khi gặp .
Tôi đang chăm chú xem phim, đột nhiên Tống Yến Xuyên đưa giấy note cho , đó : [Tôi vẫn em kể chuyện của em, ví dụ như tại em ?]
Không biết Tống Yến Xuyên khi xem phim xong nên mới hỏi những câu hỏi , là những ngày chung sống, cảm thấy mối quan hệ giữa và đã đến mức thể chia sẻ bí mật cho .
Tôi giấy note: [Tờ giấy quá nhỏ, hết câu chuyện của .]
Viết xong đợi Tống Yến Xuyên phản ứng, trực tiếp về phòng ngủ khóa cửa .
15
Tôi sàn, ngoài cửa sổ, những ký ức về quá khứ như thước phim tua trong đầu.
Từ nhỏ đã là thần đồng trong mắt mọi , thành tích xuất sắc, liên tục học vượt, ngoài việc ít thì còn khuyết điểm nào khác.
Đối với các bậc phụ châu Á, con cái thành tích xuất sắc để khoe khoang thì đã là đứa trẻ hảo .
Vì lớn lên trong những lời khen ngợi của mọi .
Tôi học cấp ba từ sớm, một chuyến dã ngoại đã thay đổi cuộc đời suôn sẻ của .
Trên đường về nhà đã xảy tai nạn xe , cả ba chúng đều thương nặng.
Cha mẹ đều là bác sĩ, cuối cùng cùng chết bàn mổ.
Sau khi tỉnh , nhận tin cả hai đã mất.
Tôi , nhưng mỗi khi cử động, thân truyền đến từng cơn đau nhói, khiến đau đớn chịu nổi, nên chỉ thể nuốt nước mắt trong.
Cha mẹ đều là trẻ mồ côi, họ lớn lên cùng trong trại trẻ mồ côi, cùng nương tựa lẫn trở thành bác sĩ, cuộc sống như bây giờ.
Vì thân nào thể nhận nuôi , lúc hàng xóm của chúng xuất hiện ở bệnh viện, với đừng lo lắng, họ sẽ đưa về nhà chăm sóc .
Chú Hoàng là đồng nghiệp của cha , bình thường khi họ trực, đều ăn cơm và làm bài tập ở nhà họ.
Ngày mất cha mẹ ruột, đã cha mẹ mới.
Hai vợ chồng chú đối xử với , vốn dĩ họ con, khi chăm sóc họ đã coi như con ruột của .
Họ chăm sóc tận tình, còn chi trả học phí cho du học Mỹ, khi về nước, chú Hoàng đã truyền dạy hết cho những kiến thức cả đời của chú.
Tay nghề của tiến bộ nhanh, thăng chức cũng nhanh, chỉ cần chờ đủ thâm niên, tương lai của đầy triển vọng.
Mọi nhắc đến , đều là ngôi mới nổi của khoa tim mạch.
ông trời dường như cuộc đời suôn sẻ như , chú Hoàng đột nhiên khó chịu ở tim ngất xỉu đưa bệnh viện.
Hôm đó tất cả các bác sĩ kinh nghiệm đều đang mổ, chỉ thể do mổ.
Đây lần đầu mổ chính, nhưng là ca mổ đau đớn nhất trong đời .
Mỗi bước làm đều tuân theo lời dạy bảo của chú Hoàng, nhưng tiếc là động mạch chủ xé rách quá nặng, dù là thần tiên cũng bó tay.
Tôi bất lực đồng hồ và báo cáo giờ tử vong.
Chú Hoàng chết tay .
Là bệnh nhân đầu tiên chết tay .