Đường A Tang - Chương 2
6
Với bộ dạng của một nông phụ như , thêm Mộ Dung Vân chết sống buông tay con gà, trông hai chúng thô kệch quê mùa, an .
Sau khi lên thuyền, Mộ Dung Vân bận rộn khác gì con .
Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên nó làm là kiểm tra xem tay chân của nương còn đầy đủ , đó nghiêm túc cho gà ăn.
Đáng tiếc, con gà say sóng, chết dọc đường.
Nó buồn lắm.
Đến khi nấu cháo gà cho nó uống, nó miễn cưỡng ăn một cái đùi gà, tâm trạng mới đỡ hơn chút…
Cứ thế xuôi về phía nam, cuối cùng chúng đến Tô Châu.
Xuống thuyền, dẫn Mộ Dung Vân đến thuê khách điếm.
Vừa đặt đầu xuống gối là nó ngay.
Vài ngày lênh đênh thuyền cũng dễ chịu gì, từ nhỏ nó từng chịu khổ, mặt mày cũng gầy ít nhiều.
thời gian nghỉ ngơi, khi sắp xếp cho nó xong, rửa mặt qua loa, liền bước con phố sầm uất nhất.
Tô Châu mắt quả thật đã khác xa mấy năm .
Giờ đây, các cửa hàng mọc lên như nấm mưa, trải dài khắp các con phố.
Trên thuyền, đã nghĩ kỹ, khi định cư sẽ làm gì để sinh kế lâu dài.
Mấy năm qua, Mộ Dung Đình dần chút chỗ trong quan trường, tài vụ trong nhà bộ đều giao cho , luôn thích đích thân xử lý mọi việc, cũng quen mặt ít thương nhân.
Trước khi rời , đã đến nhà Giang phu nhân để giãi bày nỗi ấm ức.
Trước đây con trai bà nghịch ngợm, suýt chết đuối bên bờ sông, là đã cứu nó lên.
Cứu lúc nào cũng sai.
Ta đã cứu nhầm Mộ Dung Đình, nhưng cứu đúng con trai của Giang gia.
Giang phu nhân thương đến rơi nước mắt, nếu cần gì, cứ thoải mái nhờ bà giúp.
Ta thể cần gì chứ?
Giang gia là gia tộc thương nhân, chỉ cầu Giang phu nhân rằng khi đến phương Nam, nếu cơ hội thì đừng để mất liên lạc.
Giờ đây, những món hàng mới mẻ khắp đường phố Tô Châu, dọc các cửa hàng, ngừng bước chân.
Đến chiều tối, nhắm một cửa tiệm.
Mặt tiền lớn, kỹ thì chỉ là vài kho nhỏ nối liền , nhưng đối với , vặn phù hợp.
7
Sau khi trở về, lấy giấy bút, một lá thư gửi cho Giang phu nhân.
Trước khi , kéo Mộ Dung Vân dạo quanh các con phố, xem xét một lượt những thứ mới lạ.
Mộ Dung Vân tuy còn nhỏ nhưng nhờ dạy kèm từ nhỏ, cũng đã học đôi chút.
Mấy năm nay đã học cách xem sổ sách, nhưng khi thư thì vẫn chẳng thành thạo gì.
Cuối cùng, một cái trống bỏi và một con gà cũng thành công giữ Mộ Dung Vân yên bàn, vò đầu bứt tai giúp bức thư về vùng đất phồn hoa ở Tô Châu .
Trong thư, lời lẽ chân thành, mời Giang phu nhân đến Tô Châu một chuyến.
Đồng thời, cũng gửi thêm vài bức thư đến các chủ tiệm quen biết ở kinh thành.
Trong lúc chờ thư hồi âm, cũng để nhàn rỗi.
Liếc Mộ Dung Vân đang toe toét, đưa nó học ở thư viện Tô Châu.
Ngày đầu tiên đến thư viện, nó bám chặt lấy , mặt mày đầy vẻ sợ hãi đám đông trong thư viện.
Ở nhà, nó chỉ học một với , từng thấy cảnh náo nhiệt như .
Ta lúng túng gỡ nó khỏi , tha thiết nhờ dạy kèm chăm sóc.
Chiều hôm , khi tan học về đến khách điếm, Mộ Dung Vân mếu máo :
“Nương, con dạy riêng.”
lúc đó, nhận thư hồi âm từ kinh thành. Ta giơ lá thư trong tay lên, nhẹ nhàng búng một cái trán nó.
“Con , đường còn dài, chúng thể tiền.”
“Vậy nên, từ giờ gà và vịt nướng ít , cùng nương dành dụm tiền để mở cửa hàng!”
8
Ta sai, những món hàng mới lạ ở Tô Châu đã thành công khiến các thương nhân kinh thành hứng thú.
Ý định của là chọn lọc hàng ở Tô Châu, gửi về kinh thành.
Ta phấn chấn vô cùng, ngay ngày hôm khi nhận thư, liền lấy hai lượng vàng từ gói hành lý, thuê luôn cửa tiệm mà đã nhắm đó.
Thật sự là một khoản đầu tư lớn.
may mắn là phía cửa tiệm còn một sân nhỏ, đủ để làm chỗ ở.
Sau khi tính toán cẩn thận số tiền còn , lập tức trả phòng trong khách điếm, chợ mua sắm đồ dùng thiết yếu.
Từ giường nệm đến bàn ghế, tuy tiết kiệm nhưng đều bền chắc, khiến ngôi nhà nhỏ trông khá ấm cúng.
Tiếp đến, trang trí cửa tiệm, chọn hàng hóa, ngày nào cũng bận rộn, giao phó việc gì cho ai.
Cuối cùng, một tháng, cửa tiệm của đã chuẩn xong xuôi.
bận rộn là thế, vẫn thường thấy những lời bàn tán .
Sau khi dọn đến cùng Mộ Dung Vân, vài phụ nhân chỉ trỏ lưng .
Trong lời của họ đầy vẻ khó .
Nào là một nữ nhân đơn thân, dẫn theo một đứa nhỏ.
Chắc hẳn là làm chuyện bậy bạ nơi xa, chính thất phát hiện, khiến tiếng đồn xa đến Tô Châu lánh nạn.
Ta dở dở .
Lời đồn trái ngược sự thật.
Ta chỉ làm ăn yên , chẳng bận tâm đến mấy lời đàm tiếu.
thật ngờ, khi cửa tiệm sắp khai trương, cửa xuất hiện một .
Tệ hại thay, bóng dáng quen thuộc đến mức thể nào lẫn .
Chẳng đó là gã phu quân bội bạc của ?
Khi Mộ Dung Đình trông thấy , ánh mắt bừng sáng như phát tia lửa.
“A Tang! Cuối cùng cũng tìm thấy nàng !”
9
Khoảnh khắc thấy Mộ Dung Đình, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển vài vòng.
Hắn đến vì điều gì?
Chỉ hai khả năng: vì Mộ Dung Vân, hoặc là vì số vàng bạc.
Dù là liên quan đến , nhưng thật chẳng liên quan gì đến .
Sau khi đã nghĩ sẵn cách ứng phó, lơ như thấy, lấy chìa khóa mở cửa.
Mộ Dung Đình lập tức cuống lên, chộp lấy cổ tay .
“A Tang! Sao nàng như , gì với ?”
Hành động khác thường của thu hút sự chú ý, chỉ trong chốc lát, bên ngoài cửa tiệm đã một đám đông tụ .
Ta ngờ manh động thế . Nhìn thoáng qua đám bà cô thích hóng chuyện lưng, bình tĩnh với Mộ Dung Đình:
“Được, nếu ngươi đã tìm đến đây, hôm nay chúng hãy làm rõ, một lần cho xong để ngươi đừng bao giờ tìm đến nữa.”
Nghe xong câu , ánh mắt Mộ Dung Đình thoáng qua vẻ mơ hồ, như thể nhận nữa.
Ta khẽ lạnh, mở khóa cửa.
Bên trong là cửa tiệm đã trang hoàng lộng lẫy, chuẩn khai trương ngày mốt.
Mở rộng cánh cửa, đám đông ngoài cất giọng:
“Ai xem kịch vui, câu chuyện, xin mời hết .”
10
“Ngươi đến đây làm gì?” Vào tiệm, tự rót cho một tách trà, chậm rãi uống.
Mấy hôm nhận đơn hàng đầu tiên từ bạn hàng ở kinh thành, hôm nay bận chọn hàng, cũng mệt mỏi.
Một ngụm trà miệng, tinh thần sảng khoái lên ít.
Mộ Dung Đình trong tiệm, đảo mắt quanh, trả lời câu hỏi của mà ngược hỏi:
“Tiệm … là nàng mở ?”
Một trong đám đông thấy nhịn , bèn lớn tiếng gọi : “Còn vì cái gì nữa, chắc chắn là gian phu của cô nương tìm đến tận nơi !”
Ta quen tai, nên phản ứng gì.
Trái , mặt Mộ Dung Đình lập tức đỏ bừng, trở nên tức giận.
Hắn giậm chân : “Gian phu gian phụ gì chứ! A Tang là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của !”
Phụt… suýt chút nữa phun cả ngụm trà ngoài.
Ta chằm chằm Mộ Dung Đình, thấy đôi mắt vằn tia máu, vẻ mặt mệt mỏi, thân hình gầy guộc, nhưng ánh mắt chứa đầy tình cảm.
Làm thế ? Không lẽ đã nhận nhầm thành Âu Dương Thanh Mai?
Mấy tháng gặp, đã chịu khổ sở gì đến mức mất cả lý trí ?
đó là điều quan tâm…
Ta quyết định tay .
“Mộ Dung Đình, lá thư hòa ly đã để bàn của ngươi , chúng còn là phu thê nữa.”
“Số vàng bạc mang … là xứng đáng nhận bao năm tận tụy trong nhà, làm quần quật như một nô bộc. Giờ ngươi đã tái hợp với cố nhân, đá ngoài, thì những thứ là đáng hưởng.”
“Còn về đứa nhỏ… vốn định mang , nhưng chính nó đòi theo. Ta từng cứu mạng ngươi, bằng ngươi cứ để nó cho , coi như trả nợ.”
“Tất nhiên, ngươi thể tìm Mộ Dung Vân bàn bạc, nếu nó đồng ý, bất cứ khi nào cũng thể về với ngươi.”
Lời dứt, thông tin lớn dồn dập, khiến cả đám ngẩn ngơ.
Sắc mặt Mộ Dung Đình càng đỏ rực.
lúc , cảm xúc chất chứa trong lòng dịp trút , nhẹ nhõm vô cùng.
Quả thật là thoải mái.
Ta uống thêm một ngụm trà lớn.
Giọng Mộ Dung Đình khản đặc, đầy vẻ đau lòng:
“A Tang, nàng gì ? Những chuyện đó để ý, đến đây là để đón nàng về nhà.”