Hà Thanh Hải Yến - Chương 2
4.
Trang trí trong phòng cũng đơn sơ, nhưng tỷ tỷ thu dọn sạch sẽ. Một cái giường, một cái bàn, hai cái ghế, còn một cái tủ quần áo cửa tủ khép , lau chùi nhiễm một hạt bụi.
Ta ở bên cạnh bàn, tỷ tỷ đốt đèn dầu, nhất thời gì. Cuối cùng tỷ tỷ chủ động mở miệng : “Ta tới Phụ Châu mới biết , cái gọi là bà mối là kẻ lừa đảo, đời cũng Cẩm Xương Hầu phủ……”
Kẻ đó tên là Lưu A Tứ, trong nhà một đứa con trai duy nhất tên là Lưu Cẩm Xương, liền thuận miệng bịa thứ gọi là “Cẩm Xương Hầu phủ”, khinh thường nông thôn chúng hiểu biết.
Lưu A Tứ và tú bà Thúy Hồng Lâu quan hệ , ngày thường làm ít chuyện lừa gạt nữ tử. Sau khi tỷ tỷ bắt cóc đến Phụ Châu, trực tiếp đưa Thúy Hồng Lâu, tú bà thấy tỷ tỷ xinh , cực kỳ vui mừng, trả cho Lưu A Tứ năm mươi lượng bạc.
Lúc tỷ tỷ mới thanh lâu, từng , từng náo loạn, cũng trốn nhưng bắt về, đó bọn chúng dùng ngân châm đóng đinh mười ngón tay, lột sạch y phục treo ngược tỷ tỷ xà nhà, đói bụng ba ngày ba đêm, chỉ còn một thở thì uống chút canh gạo, tiếp tục treo.
Thấy tỷ tỷ vẫn mở miệng đồng ý tiếp khách, tú bà liền trói chặt nàng, gọi một đám công tử nhà giàu hành hạ nàng một đêm, bà ở sát vách tiếng tỷ tỷ kêu thảm thiết, hưng phấn đếm bạc trắng bóng.
“Chảy nhiều m áu, vốn là chet, nhưng hết lần tới lần khác vẫn sống sót.”
Tỷ tỷ đến những chuyện cũ , giọng điệu bình tĩnh, ánh mắt chet lặng chằm chằm ngọn lửa chập chờn trong đèn dầu: “Ta luôn nghĩ, nhất định về nhà gặp mẫu thân và một lần nữa.”
Ta chỉ lo rơi lệ, một câu cũng nên lời. Một lúc nàng nhẹ giọng hỏi: “Phụ thân cũng chet? Chet như thế nào?”
Ta lau nước mắt, hạ giọng đáp: “Ta giet.”
Đêm hôm đó, phụ thân trói đến nhà ông chủ sòng bạc, lúc ngang qua cầu đá, giẫm lên rêu xanh trượt xuống. Trời đổ mưa hai ngày, dòng sông sâu chảy xiết, gần như che lấp cây cầu.
Kỹ năng bơi lội của phụ thân cũng tệ lắm, bao lâu đã nổi lên, hai tay bám mép cầu đá leo lên, giẫm lên tay. Ông ngã xuống, uống mấy ngụm nước, liều mạng nắm lấy mép cầu đá lần nữa, lớn tiếng mắng, nhưng lúc đã cắt đứt dây thừng .
Trong tay giấu một mảnh vỡ của chén sứ, dọc theo đường vẫn luôn lén cắt dây thừng. Vốn định chạy trong núi trốn, ngờ xảy chuyện ngoài ý như .
Phụ thân đã sớm tửu sắc vét sạch cơ thể, giống như con cóc treo móc câu ngừng đạp chân, làm thế nào cũng chống đỡ nổi, thấy nhấc tảng đá ở bên cạnh giơ lên, ông nhất thời hoảng sợ kêu : “Nhị nha! Nhị nha đừng……”
Ta quỳ xuống, giơ tảng đá lên đập một cái đầu ông , đập đến khi đầu rơi máu chảy. Sức sống của ông cũng thật mạnh mẽ, đập ba cái, ông vẫn buông tay, máu và nước mũi đầy mặt, vẫn ráng hét lên: “Hạo nhi, Hạo nhi, phụ thân sai , phụ thân sai …”
Ta một giây cũng ngừng mà tiếp tục đập ông , kinh ngạc lẩm bẩm: “Phụ thân, chet , cầu xin , chet …”
Cuối cùng, khi đập đến cái thứ bảy ông cũng buông tay, rới dòng nước chảy xiết, trôi về phía hạ lưu.
Ta xuôi dòng xuống, ở bên bờ, mặt ông kẹt những tảng đá, thân thể dòng nước cuốn , giống như một con cá thối mắc cạn…
5.
Tỷ tỷ xong, giật sửng sốt một lúc lâu, cuối cùng khổ : “Chet cũng lắm.”
Phụ thân quả thật chet . Thi thể của ông dân làng bụng vớt lên trưa hôm .
Tất cả mọi đều nghĩ là ông say rượu trượt chân rơi xuống nước, về phần vết thương đầu, đương nhiên là do đụng đá vụn trong lòng sông.
Không ai thể đoán , luôn trung thực tay giet phụ thân của . Ta vén áo lên, lấy chuỗi tiền giấu trong thắt lưng xuống: “Tỷ tỷ, để dành một khoản tiền. Chúng thôi, rời khỏi đây.”
Tỷ tỷ lắc đầu: “Ta đợi Tướng quân trở về.”
Tỷ tỷ cho biết, mùa thu năm ngoái, nàng Trấn Bắc tướng quân Cảnh Khánh chuộc thân. Tướng quân , đợi chiến sự kết thúc sẽ cưới nàng về nhà.
Vì , nàng sẽ cả, chỉ ở đây cho đến khi vị Tướng quân chiến thắng trở . Lúc nàng những lời , mặt lộ vẻ ngượng ngùng của tiểu nữ tử, hai mắt ánh nến cũng sáng lên.
Ta cứng họng gì , đợi tỷ tỷ trải đệm chăn xong, cùng giường, mới nhịn hỏi nàng: “Tỷ tỷ, nếu Tướng quân thật sự là lương nhân, thể thanh lâu? Nếu thật sự cưới tỷ, sớm đưa tỷ về quê hơn ?”
Tỷ tỷ gấp giọng giải thích: “Là Tướng quân đánh tới Phụ Châu, tú bà ở Thúy Hồng Lâu đã vội đưa chúng đến doanh trại lấy lòng , Tướng quân lớn tiếng từ chối……”
Nàng dừng , giận dỗi dịch ngoài, trở : “Tóm , Tướng quân nhà , chớ .”
Ta đành tiến gần bên cạnh nàng: “Tỷ tỷ, nữa. Chỉ là… nữ nhân chúng biết tính toán cho . Ân cứu mạng nhất định lấy thân báo đáp, chúng trả bạc cho , làm nô tỳ cho cũng . Chỉ là, đừng làm ngoại thất…”
Trong thôn chúng một nữ tử làm ngoại thất cho công tử của nhà tiền. Trải qua những ngày thể để khác biết, thường xuyên chỗ cây liễu lớn trông coi cửa thôn si mê chờ tình lang của nàng.
Kết quả công tử dụ dỗ mang thai, nhưng sinh đã mất, đương gia chủ mẫu tùy tiện xử trí. Tỷ tỷ đã khổ , nàng khổ hơn nữa.
Tỷ tỷ đưa lưng về phía , một lúc mới than nhẹ một tiếng: “Ta làm biết, cưới cùng lắm chỉ là đùa. Nhà đời đời trâm , thể để một kỹ nữ qua cửa? cứu khỏi hang hùm, cũng vui lòng chờ .”
Ta nên lời, yên lặng ôm nàng, quyến luyến ngửi mùi thơm của nàng. Tỷ tỷ vỗ vỗ cánh tay : “Đừng dựa sát như , …… bẩn.”
Ta ôm càng chặt, tựa như mèo con cọ cọ lên lưng nàng: “Tỷ tỷ thơm quá.”
Ta cho tỷ tỷ nhièu điều, nhưng quá mệt mỏi. Mí mắt run rẩy khép , làm rơi một giọt nước mắt.
Ta ngủ cho đến khi ác mộng dọa sợ, mơ hồ nhớ rõ đang níu lấy vạt áo của tỷ tỷ xin nàng đừng , một lúc kêu mẫu thân đừng bỏ , thân toát mồ hôi lạnh.
Đợi đến khi bừng tỉnh, trời đã sáng . Tỷ tỷ mặt về phía , mái tóc rối bù che hai gò má, tay vô thức vuốt ve lưng .
Khi còn bé luôn gặp ác mộng ban đêm, mỗi lần đánh thức phụ thân, tránh khỏi đ ánh đ ập tàn nhẫn.
Tỷ tỷ liền ôm trong ngực, chằm chằm , thấy sợ hãi thì nhẹ nhàng vuốt ve lưng , đút uống chút nước nóng, dỗ ngủ.
Ta theo bản năng dùng ngón tay sờ khóe mắt ướt sũng của nàng, nghĩ, tỷ tỷ ở đây thì cái gì cũng sợ.
6.
Ta ở chỗ tỷ tỷ. Man Di tựa như ý định tiếp tục về phía đông, ngược đuổi theo Hoàng đế xuôi về phía nam.
Trước mắt chỗ nào cũng yên , mà Phụ Châu ít nhất đóng quân trông coi, hai nữ tử yếu đuối chúng , vẫn là đừng loạn thì hơn.
Tướng quân để cho tỷ tỷ chút bạc, nhiều lắm, dù tỷ tỷ ăn mặc tiết kiệm mấy thì cũng sắp thấy đáy . Mà trận chiến cũng biết khi nào mới kết thúc, cứ như thể yên làm gì .
Ta thương lượng với tỷ tỷ, dựng quán đậu hũ. Trên mặt nàng hiện lên một tia do dự, nhưng vẫn đưa bạc .
“Lúc cũng đã đặt mua. Cối xay và khuôn mẫu đã sẵn, chỉ là…”
Nàng dừng , cố nặn một nụ khổ: “Tỷ tỷ vô dụng, cuối cùng vẫn vượt qua trở ngại trong lòng .”
Ta vội vàng trịnh trọng vỗ ngực: “Không tỷ tỷ, đây! Tỷ xem !”
Nàng dám cửa, sợ nhận , ở nhà cùng làm đậu hũ, mặt nở nụ quen thuộc……
Tay nghề làm đậu hũ mẫu thân truyền đương nhiên là nhất. Đậu hũ của bao giờ còn dư, mỗi ngày gõ mõ qua từng con phố, dân chúng bưng bát vây quanh, chờ múc lên một miếng đậu hũ thật dày, đều khen dứt miệng.
Dần dần, hài đồng nghịch ngợm cũng bắt đầu gọi là “Đậu hũ Tây Thi”, làm hoảng hốt nhớ tới mẫu thân, ngừng múc cho bọn họ nhiều một chút.
Khi về nhà, tỷ tỷ luôn ở cửa chờ. Nàng , từ đầu hẻm đến đây, tiếng mõ vặn bảy mươi tiếng.
Ta hì hì bước phòng, lấy một miếng bánh ngọt trong giỏ . Đây là bánh hạch đào táo đỏ của cửa tiệm bánh ngọt đắt nhất trong phố, “Hòa Thuận Trai”, chỉ dám mua một miếng.
Tỷ tỷ oán trách: “Đắt như , bằng mua nhiều bánh bao ăn.”
Ta đáng thương làm nũng với nàng: “Ta thèm ăn mà.”
Nàng liền “hừ” một tiếng, mở nồi , cho xem món hầm thơm ngào ngạt bên trong: “Biết thèm ăn, cố ý cho một muỗng dầu mặn .”
Ta ôm bát cơm ăn ngấu nghiến, ăn uống no say. Cùng nàng uống nước trắng ăn bánh hạch đào, lấp đầy bụng.
Một miếng bánh ngọt to bằng bàn tay nàng cắt thành bốn miếng nhỏ, nàng ăn một miếng đã ngán, chằm chằm ăn hết mới thôi, : “Muội giống hệt như mẫu thân, đều thích ăn loại đồ ngọt …”
Rồi nàng rơi lệ, run giọng hỏi : “Lúc mẫu thân , đau ?”
Ta giúp gì, chỉ thể để bà nắm chặt cánh tay . Bà đau đến mức nắm chặt cánh tay hiện lên dấu đỏ, lúc đầu còn sức lực gào thét, cho đến khi máu chảy , bà chỉ thể phát những tiếng thở hồn hển, vô thức : “Vân….Vân nhi, mẫu thân nhớ con…… Vân nhi , con gái của , đứa con tội nghiệp của ……”
Bà đến chet vẫn còn nhớ thương con gái lớn “lấy chồng xa”, cùng với đứa con gái út cực khổ nơi nương tựa, cuối cùng thể nhắm mắt.
Những lời , đương nhiên dám với tỷ tỷ, chỉ thể lừa nàng : “Mẫu thân nhanh, chỉ dặn sống thật với tỷ.”
Tỷ tỷ lau nước mắt, ăn một miếng đậu hủ, nghẹn ngào : “Được, sống thật .”
Thế gian đầy khắc nghiệt nhưng chúng vẫn sống.