Hơi Ấm Gia Đình - Chương 1
1
Hai mươi năm , cả nhà lái xe du lịch.
Hàng ghế chị gái, em trai cùng .
Rõ ràng ba đứa trẻ nhưng bố mẹ chọn cách bỏ quên đang ngủ trong xe.
Đến khi tỉnh dậy, thân nóng bao trùm, cảm giác ngột ngạt thở nổi, cứ như rơi cái nồi sôi sùng sục trong động của yêu tinh rắn và bọ cạp .
Tôi cố hết sức mở cửa xe và cửa sổ.
đều khóa chặt.
Tôi qua khe hở của cửa sổ, cố gắng hét lên, mới gây sự chú ý của đường.
Người đường tìm thấy cảnh sát.
Cảnh sát đưa cho một ống hút qua cửa sổ, để uống nước hạ nhiệt .
Họ gọi điện cho bố mẹ .
Cho đến tận bây giờ, vẫn nhớ giọng của bố mẹ truyền đến qua loa ngoài của điện thoại di động.
“Xe mới mua, bố mua bảo hiểm, thể đập …”
“Dù cũng khe hở, làm thể dễ xảy chuyện ?”
“Tôi đưa cho con bé một ít bánh quy, đồ ăn vặt, để con bé đợi.”
Còn cả giọng nũng nịu của chị gái.
“Mẹ ơi, con chơi cái …”
Giọng giục giã của em trai.
“Bố ơi, đến nhanh lên, đến nhanh lên…”
Một nhà bốn , đông đủ cả, một ai đưa theo.
2
Hai mươi năm , thành phố P.
Tôi gõ bàn phím, làm công việc bàn giao.
Một số điện thoại lạ rung lên và hiện màn hình điện thoại.
“Alô?”
“Bối Đa , mẹ đây! Bọn họ lương tâm, bỏ mặc mẹ mà …”
Tôi hiểu gì cả.
“Bọn họ là ai? Đã làm gì mẹ?”
lúc đó, điện thoại hiện lên thông báo tin tức, thành phố Y xảy trận động đất 3,8 độ richter.
Bên tai là tiếng mẹ thỉnh thoảng lóc kể lể.
“Bối Duẫn bế Tiểu Bảo chạy thì thôi , Bối Thừa dắt theo Phú Quý Nhi, còn cái thằng cha chết tiệt của con chỉ lo cho mấy thứ đồ …”
“Không một ai trong số họ nhớ đến mẹ…”
Tôi nhớ câu mà hồi nhỏ họ thích dặn dò nhất.
“Con đừng nhúc nhích, cứ ngoan ngoãn ở đây. Khi nào chúng rảnh, tự nhiên sẽ quan tâm đến con, rõ !”
Vì , đã nhắc câu với mẹ .
“Mẹ cứ ngoan ngoãn ở nguyên chỗ. Khi nào họ rảnh, tự nhiên sẽ quan tâm đến mẹ.”
Mẹ nghẹn lời, lập tức nổi giận.
“Bối Đa! Con đang lôi chuyện cũ để cãi mẹ hả!”
“Những năm qua, con thiếu ăn thiếu mặc ? Không gia đình nuôi con ăn học đại học thì con thể đến thành phố lớn công ty lớn ?”
“Con cũng vô lương tâm như bọn họ !”
Mắng đến cuối cùng, bà mới miễn cưỡng vấn đề chính.
“…Mẹ mặc kệ, con mau chuyển một vạn tệ cho mẹ ngay. Mẹ đang cần gấp!”
Trái tim như ai đó đâm một nhát.
Không đau ngứa nhưng khó chịu.
“Không .”
“Không cái gì?”
Tôi từng chút một nhớ những chuyện cũ.
“Bố mẹ nuôi ăn học đại học, học bằng tiền vay của ngân hàng.”
“Ngay từ đầu, các đã định sinh thêm một đứa con trai nên hộ khẩu của dừng ở nhà khác.”
“Bản thỏa thuận nhận con nuôi tay, vẫn còn giữ.”
“Sau chuyện gì thì đừng tìm nữa.”
“Bởi vì sẽ ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi các … lương tâm trỗi dậy.”
“Lương tâm mà, vốn dĩ thì đáng để cưỡng cầu.”
Tôi tưởng rằng mẹ sẽ càng tức giận hơn nhưng ngờ bà kìm mà nức nở.
Tôi đợi bà phát tác, trực tiếp cúp điện thoại.
3
Những trận động đất dư liên tiếp trong nhiều ngày ở thành phố Y khiến dân vô cùng lo lắng.
Các phương tiện truyền thông đưa tin, nhiều dân dám ở trong nhà, mà dựng lều ở những nơi thoáng đãng.
Vòng bạn bè của Bối Duẫn, ngoài việc đăng ảnh khoe con, khoe túi xách, khoe ảnh chỉnh sửa làm .
Bây giờ còn đăng thêm một số hoạt động phòng ngừa ở vùng động đất.
Chỉ là góc ảnh luôn vô tình để lộ logo của một số thương hiệu nổi tiếng.
Tôi xem Bối Thừa đăng ảnh khoe chó.
Sự nuối tiếc khi bố thể đưa cả gia đình câu cá ở hồ chứa nước.
Mỗi trong số họ đều tinh thần phấn chấn, cuộc sống tươi .
Bạn bè của mẹ thì chỉ hai dấu gạch ngang và một chấm.
Dù thì, thể gọi điện thoại thì vẫn bình an.
Cho đến ba ngày .
Bối Duẫn gửi một tin nhắn.
“Bối Đa, mẹ đến chỗ em ?”
Tôi đang tập thể dục buổi sáng.
Dừng chân, trả lời một câu.
“Không.”
Điện thoại của Bối Duẫn gọi đến.
“Bối Đa, mẹ, mẹ mất tích .”
Tôi bãi biển tập thể dục buổi sáng, ánh bình minh xuyên qua những đám mây dày đặc, chiếu những tia sáng vàng rực rỡ.
Tôi sắp nước ngoài .
Thực sự cần về một chuyến.
Theo lời Bối Duẫn .
Họ mới phát hiện mẹ mất tích sáng nay.
Cũng là ngày thứ ba khi xảy động đất.
Bối Duẫn bận rộn chăm sóc Tiểu Bảo ở nhà chồng.
Bối Thừa bận rộn trông nom con chó căng thẳng trong trận động đất.
Bố bận rộn… ông cũng rõ, bận rộn chuyện gì.
Tóm , tất cả mọi đều bận rộn.
Bối Duẫn cho rằng, bố, Bối Thừa và mẹ sống chung với , làm họ thể biết mẹ .
Bối Thừa khẩy, đã chuyển khỏi nhà từ lâu , tại đổ cho ?
Bố thì , hôm đó ông cãi với mẹ vài câu, đó mẹ mất tích, ông tưởng mẹ đến chỗ Bối Duẫn.
Bối Duẫn trong nhóm gia đình tạm thời, mở micrô lên hăng hái.
“Sao đổ cho nữa ? Nếu phát hiện mẹ mất tích thì bố và Bối Thừa vẫn còn đang mơ màng đấy!”
Bố :
“Con thể tìm mẹ con, chẳng vì con cần mẹ con trông Tiểu Bảo cho con , mẹ con thực sự trông giúp con thì con vui ?”
Bối Thừa một lời nào.
Ước chừng vẫn đang chăm sóc con chó của .
Bối Duẫn và bố cãi qua mấy lần, cuối cùng vẫn hướng mũi nhọn về phía .
“Bối Đa, khi mẹ mất tích tìm con ?”
Tôi chỉ trả lời: “Đã báo cảnh sát ?” Trong nhóm im lặng như tờ.
Nếu họ thực sự lo lắng thì sẽ đổ cho , mà là báo cảnh sát ngay lập tức.
5
Đợi đến khi về đến quê nhà, cùng cái đám gọi là “ nhà” đến đồn cảnh sát.
Bố mới chậm chạp với chúng .
Mẹ bỏ nhà đã lấy thẻ của ông .
Mẹ ở khu danh lam thắng cảnh địa phương của thành phố Y.
Đã mở phòng đắt nhất trong thôn nghỉ dưỡng của khu danh lam thắng cảnh.
Tắm suối nước nóng đắt nhất.
Làm trọn gói dịch vụ chăm sóc thân.
Cho đến khi quẹt sạch thẻ tín dụng của bố .
Thực sự là hề bạc đãi bản thân.
Cảnh sát hỗ trợ chúng điều tra vặn theo dõi thông tin chứng minh thư của mẹ .
Nghe thấy lời , nhíu mày chúng .
Như thể cả nhà chúng đều là đồ ngốc.
?
Cả nhà tụ họp ở đồn cảnh sát.
Bối Duẫn quên mang theo con trai Tiểu Bảo của cô .
Bối Thừa cũng quên mang theo con chó của .
Bố quên chuyện điện thoại với một “ bạn tâm giao” nào đó, lải nhải ngừng.
Từng một đều thoải mái, ai vội vàng.
Cảnh sát hỏi: “Trong gia đình mâu thuẫn gì ?”
Tôi: “Không rõ.”
Những khác tất nhiên tiện rằng, khi xảy động đất đã quên mất mẹ .
Có câu thế nào nhỉ, thiên tai nhân họa, con mới thể vô thức nhớ điều gì là quan trọng nhất.
Mẹ lẽ đã ngộ , gì quan trọng hơn bản thân nên mới bỏ nhà trong cơn tức giận.
Điểm , đã ngộ sớm hơn mẹ hai mươi năm.
Điểm khác biệt là, mẹ trải qua thiên tai, còn trải qua nhân họa.
6
Khi cả nhà lái xe đến khu danh lam thắng cảnh, để giải cứu mẹ bắt ở khu nghỉ dưỡng vì trả tiền.
Tiểu Bảo ăn khoai tây chiên, bôi đầy tương cà lên mặt.
Bối Duẫn mắng dữ dội.
Sau đó hoảng hốt xách túi xách của .
“Bối Đa, Tiểu Bảo cố ý , cái túi đắt chứ, làm bẩn ?”
Tôi ở ghế phụ, kéo túi xách về.
“Tiểu Bảo cố ý, chỉ cần chị cố ý là , lát nữa em sẽ gửi cho chị chi phí vệ sinh sửa chữa túi xách, chị nhớ trả tiền là .”
Bối Duẫn tức đến đỏ mặt.
“Ai biết cái túi của cô hàng thật , làm gì mà vẻ.”
Tôi: “Tôi sẽ gửi hóa đơn mua hàng và biên lai kiểm định cho cô, nếu thì luật sư của cũng thể tranh luận với cô.“
Bối Duẫn đá mạnh ghế của , mắng:
“Cô giả vờ cái gì! Cho dù cái túi của cô là hàng thật thì ai biết là thằng đàn ông nào tặng!“
Tiểu Bảo sợ hãi òa lên.
Tôi liếc chị một cái.
“Chị nghĩ như cũng đúng, dù thì chị quá quen với việc xin xỏ đàn ông .“
“Bối Đa, đồ đàn bà đê tiện…“
bố quát Bối Duẫn .
“Con câm miệng cho bố, đang lái xe đấy, làm yêu thì xuống xe mà làm.“
Bối Thừa ôm con chó của cũng trách móc.
“Cãi ầm ĩ cái gì? Phú Quý vốn đã say xe, nếu nó kích thích thì tha cho chị !“
Bị hai đàn ông trong nhà lần lượt quát mắng.
Bối Duẫn thấy ai ủng hộ, lúc mới ngậm miệng.
ở ghế , véo Tiểu Bảo để trút giận.
“Ăn ăn , ăn chết mày !“
Tiểu Bảo như đứt .
Cuối cùng là Bối Thừa mắng chị , Bối Duẫn mới chút kiêng dè.
Gia đình chúng ,thứ tự chuỗi thức ăn đã sớm thay đổi.
Tâm lý của Bối Duẫn vẫn dừng ở thời thơ ấu, tự cho là công chúa nhỏ cưng chiều.