Huyết Tinh Quỷ - Chương 4
7
Giọng của Đại Dũng vang lên: “Mẹ! Là mẹ mẹ!”
Dì Triệu xúc động đến rơi nước mắt, lăn bò chạy về phía . kịp đến gần, Lão Hòa đã quát lớn: “Đừng đây! Không chạm , trừ khi bà vĩnh viễn gặp con trai nữa.”
Dì Triệu cuống quýt: “Được ! Tôi , !”
Dì nức nở khuỵu gối xuống đất: “Đại Dũng , con ơi! Mẹ nhớ con quá! Con biết mấy năm qua mẹ đã sống thế nào !”
Tôi cảm giác thứ gì đó chảy từ khóe mắt, nhiệt độ: “Con xin mẹ. Con yêu Hữu Di quá nhiều, nhớ cô quá. Con tìm cô , bất kể cô còn sống đã chết, con cũng ở bên cô . Con xin , thực sự xin mẹ! Mẹ đã nuôi con ngần năm…”
Còn hết câu, đầu bất ngờ Đại Dũng điều khiển, đập mạnh xuống đất.
‘Ấy , đừng mà, đây là đầu của ! Đập hỏng biết dùng đây?’ Tôi kêu thầm.
“Cộp, cộp, cộp…” Đại Dũng ý định dừng . Lão Hòa vội lên tiếng: “Được , ! Đừng đập nữa! Đây cơ thể của , cảm giác . Vậy là đủ .”
Nghe xong lời Lão Hòa, Đại Dũng mới sực tỉnh: “Ôi trời, xin , quên mất! Thật ngại quá, em!”
Tôi thực sự bất lực, chỉ âm thanh cũng biết cái trán mất mười ngày nửa tháng mới lành . Nói xong, Đại Dũng lau nước mắt nước mũi, dùng tay quệt lia lịa.
Tôi còn sức để cảm xúc thêm gì nữa…
Lão Hòa : “Bà Triệu, lát nữa bà sẽ thời gian ôn với con trai.”
Ông sang Đại Dũng: “Nói xem nào, chuyện là thế nào? Tại cho cửa?”
Giọng Đại Dũng vang lên: “Khi còn sống, con và Hữu Di hạnh phúc. Chúng con đã gặp cha mẹ hai bên, cứ nghĩ sắp sửa chuẩn hôn lễ. ngờ một tai nạn đã cướp cô khỏi con. Con biết còn cha mẹ, còn trách nhiệm, nên đã cố gắng vực dậy. tất cả đều vô ích. Cuối cùng, con vẫn bước qua ranh giới đó, rời bỏ thế giới .”
“Sau đó, con cuối cùng cũng tìm Hữu Di ở bên . Con từng báo mộng cho mẹ, và mẹ đã đồng ý cho con ở bên cô . hiểu , chẳng bao lâu một cô gái tìm đến con, là mẹ sắp xếp cho con.”
“Cô bảo cùng con chung sống. làm con thể đồng ý? Dù cô gì nữa, con cũng cho cô bước chân nhà của chúng con.”
“Dù còn sống đã chết, trong lòng con chỉ Hữu Di, thể dung nạp bất kỳ ai khác.”
“Ngày ngày trôi qua như thế, con vẫn nhớ nhà , nhưng âm dương cách biệt. Cho đến hôm nay, con tiếng gọi, kéo con trở . Thật sự cảm ơn mọi . Con thể gặp mẹ. Mẹ, con sống . Mẹ và cha hãy giữ gìn sức khỏe…”
Nói xong, Đại Dũng định đập đầu xuống đất, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. May mà lần đã kìm , chính xác hơn là kìm cơ thể của .
Lão Hòa sang ngọn nến, “huyết lệ” nối liền đến mức đã khiến cây nến dày lên rõ rệt. Lão đầu Tử Huyên, gương mặt đầy nước mắt, một lời.
Lão Hòa: “Cậu sống đấy, nhưng biết hành động đã gây tổn thương lớn thế nào cho cha ? Còn cô gái đó, vì mà đánh đổi cả mạng sống nhưng từ chối cho cửa. Cơn giận của cô đã hóa thành oán khí. Không bao lâu nữa, sẽ gặp cha mẹ ở đó. Khi còn sống thì hiếu thuận, chết vì tình yêu mà phá hoại gia đình . Người trẻ thời nay… thật còn gì để , còn gì để .”
Đại Dũng sững, nên lời lời trách móc của Lão Hòa.
Lão Hòa sang Tử Huyên: “Cô . Khóc cũng chẳng giải quyết gì. Gọi các đến đây là để rõ ràng mọi chuyện, đường ai nấy .”
Tử Huyên kìm nén nổi nữa, gương mặt đỏ bừng, mắt đầy tơ máu. Gân xanh trán nổi rõ, cô gầm lên như ăn tươi nuốt sống tất cả.
Một giọng khác phát từ cô, vang vọng, điên cuồng, đến mức tai như nổ tung: “Khà khà khà… Cậu sống nhỉ. tha cho gia đình các !”
Âm thanh gằn lên từ cổ cô phát tiếng rắc rắc ghê rợn, như thể cổ đã vặn gãy. Tử Huyên đầu , ánh mắt dữ tợn như xuyên thấu .
Giọng khác tiếp tục: “Ha ha ha… Cậu nhớ ? Lúc say rượu qua đường, đã hy sinh mạng sống để cứu . Cậu sống, còn thì xe đâm chết. Không ngờ nhảy lầu vì một phụ nữ khác!”
Đại Dũng cô gái mắt với ánh mắt mơ hồ, như đang cố nhớ điều gì.
Giọng tiếp tục vang lên, đầy căm phẫn: “Cậu còn nhớ , hồi đại học một cô gái mập mạp đeo kính gọng đen? Tôi đã thích bao nhiêu năm, cuối cùng lấy hết can đảm để tỏ tình. những từ chối chỉ vì mập, mà còn chế nhạo, xúc phạm thậm tệ!”
“Sau đó, quyết tâm giảm cân, cố gắng học tập để thi cùng trường, làm cùng công ty với . Tôi nghĩ rằng đã đủ tư cách bên cạnh . , yêu khác!”
“Người phụ nữ đó làm yêu bằng ? Hả? Vì , đã đánh đổi tất cả, thậm chí cả mạng sống. Cậu vẫn trân trọng mà còn chết vì !”
“May mắn là vẫn còn giữ ảnh của , lén chụp từng khoảnh khắc. Ngày đêm ôm ảnh của mà nhớ nhung.”
“Số phận thật trêu ngươi. Sinh thời thể bên , nhưng khi chết, mẹ biết sự cuồng si của dành cho nên đã tìm đến bà Triệu.”
“Ai mà ngờ nhận , còn đuổi chỉ vì phụ nữ đó! Tôi sẽ phá hủy , phá hủy gia đình . Tôi các sống bằng chết!”
Tử Huyên càng , càng phẫn nộ. Gió càng lúc càng mạnh, lạnh đến mức như ngừng thở.
Đại Dũng cảm thấy sợ hãi, dường như cũng nhớ một vài ký ức. Cậu run rẩy : “Xin… xin ! Tôi biết là cô. Hồi đó còn nhỏ, những lời khó , đã làm tổn thương cô. Thật , nếu cô xuất hiện Hữu Di hoặc tìm , lẽ mọi chuyện đã khác. Tôi xin cô, nhưng thực sự thể chấp nhận ai khác nữa…”
“Chúng thỏa thuận nhé, nếu kiếp , hãy để đền bù cho cô. Mong cô, mong cô đừng làm khổ cha mẹ nữa, tìm một con đường và sống cuộc đời của cô, ?”
“Hãy coi như đây là việc cuối cùng cô làm cho , sẽ luôn nhớ cô. Tôi biết tên cô, Hiểu Tinh.” Đại Dũng cúi đầu, đau khổ nức nở.
Thực , nhiều hiểu lầm, vài câu là thể giải quyết. việc buông bỏ là lựa chọn mà chúng thể làm.
8
Gió xung quanh dần dần tan biến, cuối cùng cũng cảm nhận một chút ấm áp. Tử Huyên đã trở bình thường.
Một giọng khác của Tử Huyên vang lên: “Sư phụ Hoài, để . Tôi đến nơi đến.”
Chúng thêm gì. Lão Hòa dậy, thắp hai cây nến đỏ. Dưới ánh sáng, sáp nến tan chảy, nhẹ nhàng và tròn trịa.
Chờ đến khi bốn cây nến còn dao động, Tử Huyên hít một thật sâu. Cô ngã quỵ xuống đất. Hiểu Tinh hẳn là đã , đến nơi cô cần đến.
Như cũng . Mọi đều giải thoát.
Lão Hòa : “Tôi cho hai mẹ con 5 phút, xong thì về .”
Lão Hòa Đại Dũng và tiếp tục: “Đừng quá cố chấp, vì quá nặng lòng sẽ tổn thương cả hai. Cuối cùng, các vẫn chia tay và tiếp tục luân hồi trong kiếp .”
Nói xong, Lão Hòa thêm gì, về phía mâm cúng.
Sau đó cần nữa, hai mẹ con Đại Dũng ôn nỗi nhớ và lời tạm biệt.
Năm phút , bụng cuồng, nôn một phát ngoài. Sau đó, cơ thể cảm thấy nhẹ nhõm, ngã đất, còn sức và thể nổi.
Lão Hòa với dì Triệu: “Đem vải lụa, đồ gia dụng giấy, tiền vàng mã, , còn đôi giấy , đốt hết . Gửi đồ cho bọn trẻ. Đó cũng là để thực hiện tâm nguyện của bà.”
Dì Triệu chỉ cái bao vải mang theo, gì đó nhưng ngừng.
Lão Hòa lắc đầu thở dài: “Haiz! Đốt hết .”
Thực đốt cũng chẳng thể gửi , chỉ để Dì Triệu trong lòng chút an ủi mà thôi.
Tất cả đã xong. Tôi biết đã qua bao lâu. Lão Hòa vỗ vai .
Lão Hòa: “Ê! Lão Thất, thu dọn đồ , xong việc .”
Tôi về phía mâm cúng, nhang và nến đều đã tắt.
Lẩm bẩm: “Đâu còn gì để thu dọn nữa.”
Tử Huyên : “Ha ha, cồng chiêng mà!”
Sao nhanh như mà xong hết ? Cô nhảy cẫng lên, lấy cồng chiêng treo . Tôi ngẩn cô , khi cô ngã xuống, trái tim …
Cô vui vẻ, khoác tay và kéo ngoài. Cô khỏe ghê! Tôi loạng choạng bước mấy bước.
Ôi trời, đầu ! Tôi sờ trán, nổi một cục u to. Tôi nhớ , đây là Đại Dũng đập đầu. Thôi kệ, dù đây cũng lần đầu.
Lão Hòa , dì Triệu chúng . Gió đã ngừng, và nhiệt độ mùa hè đã trở .
9
Chưa đầy một giờ, chúng đã đến nhà của dì Triệu.
Dì Triệu mừng rỡ, vội vàng cảm ơn, khi còn đưa cho một phong bì.
Ừm~ ước lượng phong bì, đúng là số tiền sai.
Cái đầu đập thật đáng giá.
-HẾT-