Khi Tình Yêu Sâu Đậm - Chương 3
Phó Trì còn đang khuyên bảo, từ đến nay biết thuyết phục khác, hơn nữa kẻ bắt cóc nhất thời hồ đồ, đầu óc vấn đề, thật sự lời đồng ý dắt con tin đến trao đổi.
Lúc tới, kẻ bắt cóc lấy một con dao khác từ , hung hăng đâm một nhát cánh tay , giảm bớt lực phản kháng của , đó kề dao ở cổ , một tay đẩy .
Phó Trì thật sâu, khom lưng phối hợp với kẻ bắt cóc, khàn giọng : “Chạy ngoài, đừng đầu .”
Cảnh sát nhanh đã tới, cầm lấy tay bọn họ, đầu Phó Trì, cầu xin bọn họ cứu .
Bọn họ mạnh bạo đưa ngoài, xổm mặt đất, đầu óc trống rỗng.
Cánh cửa đó mở từ bên trong, cho đến khi thể cầm cự và quỳ xuống.
Không vụ nổ như dự đoán, cũng thấy Phó Trì thương nghiêm trọng.
Tôi chống bậc thang, mặt tất cả đều là nước mắt, Phó Trì từ bên trong , một tay ôm cánh tay.
Hắn tới, ôm lấy từ đất.
Tôi vùi đầu trong lòng , đến thở , trong thời gian ngắn, lòng tràn đầy hốt hoảng, gọi : “Phó Trì…”
“Ừ, ở đây.” Hắn cúi đầu, nhẹ giọng đáp.
Tôi tỏ vẻ hỏi : “Anh ngay cả chết còn sợ, vì cái gì, vì cái gì…”
Tôi hỏi nữa, Phó Trì trầm mặc hỏi nữa.
Bởi vì chúng đều biết, lời hỏi là —
Anh ngay cả chết còn sợ, tại dũng khí cả đời chỉ yêu một ?
Phó Trì, cả đời chỉ yêu một , thật sự khó như ?
Trầm mặc thật lâu, Phó Trì run rẩy đặt tay trong ngực, giọng hèn nhát cầu khẩn: “Mạn Mạn, chúng sẽ sống thật , cầu xin em.”
9
Việc ngoài ý khi nổi lên thì Phó Trì nước ngoài công tác.
Một ngày khi đến bệnh viện phụ sản, trong phòng đợi ngủ lâu, từ lúc tiếng chim tước kêu đến khi mặt trời lặn về phía tây.
Cho dù lòng sắt đá, cũng sẽ nhịn ảo tưởng, đứa nhỏ sẽ như thế nào, là hư một chút là ngoan một chút.
Tôi giơ tay vỗ nhẹ bụng, rơi lệ, xin với đứa bé.
Tôi xin vì đã gặp đứa bé trong cảnh đúng lúc như thế .
Xin vì thể đưa đứa bé đến với thế giới .
mà ở bệnh viện gặp Triệu Tư Tư.
Tôi mới biết , trong thời gian cô ở mạng đào tin tức , sự nghiệp coi như là hủy .
Là nạn nhân của cô , thích ngóng, nhưng cũng lười châm chọc cô .
Ngay khi xoay , đột nhiên Triệu Tư Tư phát hiện là , vọt mạnh về phía .
Tôi kịp lui về phía , lúc , vệ sĩ cùng đã dùng một tay bắt lấy cô .
Triệu Tư Tư hung ác , lạnh lùng : “Là cô xúi giục Phó Trì lấy mạng con , !”
Tôi há miệng, khó thể tin cô , trong thời gian ngắn, cổ họng đều chút tắc nghẽn.
Triệu Tư Tư sức giãy dụa, ánh mắt từ âm hiểm chuyển sang đỏ bừng: “Cô cũng ly hôn với , khi cô , theo nhiều năm như thì chức Phó phu nhân sẽ là của .”
Cô nghẹn ngào: “Hứa Mạn, thừa nhận ngay từ đầu quan hệ với là bởi vì tiền, dùng hết tất cả vốn liếng quyến rũ , để ném tài nguyên cho , nhưng , bây giờ thật sự yêu , … Tôi yêu , kết hôn với , cùng sống quãng đời còn …”
“Triệu Tư Tư.” Tôi ngắt lời cô , bình tĩnh mà ác độc khuyên nhủ, “Lần đừng làm tiểu tam chen chân hôn nhân của khác nữa, thật sự sẽ kết cục .”
Tôi xoay , để mặc cho cô ở phía kêu gào.
“Hứa Mạn, cô thể giúp vài lời với Phó Trì , cô bảo đừng đuổi mà, …”
Sau một hồi trong lòng chút mệt mỏi, ở cửa phòng khám thật lâu, ngẩng đầu ánh mặt trời chiếu nghiêng , thẳng lưng kiên quyết .
Khi sinh mệnh nhỏ bé từ từ trôi qua khỏi cơ thể , nước mắt của tựa hồ cũng chậm rãi chảy cạn.
Giống như là vì mười hai năm thất bại một hồi.
Ngày hôm khi từ bệnh viện trở về, Phó Trì từ Luân Đôn bay về.
Hắn mệt mỏi chạy về biệt thự, đỏ mắt hỏi: “Em khoa sản làm cái gì?”
Tôi đã bỏ đứa bé.
Phó Trì giống như phát điên, đập phá tất cả những thứ thể đập trong phòng, cuối cùng trở tay bóp eo, run rẩy ngón tay chỉ .
“Hứa Mạn, vì cái gì, đó là con của chúng .”
Hắn quỳ mặt đất, hai tay ôm mặt, vùi đầu đùi , hai vai ngừng run rẩy: “Mạn Mạn, đó là… con của chúng .”
Tôi bình tĩnh , Phó Trì điên cuồng hiện giờ giống như là điên cuồng bốn năm , nhưng trong lòng một tia vui sướng chỉ bi thương vô tận.
Đứa nhỏ là ngày sinh nhật trong lúc vô tình mềm lòng với , mới để cho vượt qua giới hạn, đứa nhỏ ngay từ đầu chính là một sai lầm.
Tôi thở dài: “Phó Trì, ly hôn .”
“Anh sẽ đồng ý.”
Tôi hỏi : “Hay là ở bên cạnh từng chút một chết ?”
Phó Trì như thế, đáy mắt chợt run lên, cứng ngắc tại chỗ, ánh mắt về phía chỉ còn sự luống cuống.
10
Phó Trì ở trong phòng suốt một ngày, cửa phòng khóa chặt, từ bình minh đến lúc mặt trời lặn, mới đẩy cửa .
Hắn , ngữ khí bình tĩnh: “Mạn Mạn, đồng ý với em.”
Lên tòa án, khởi tố là thủ đoạn sử dụng nhất, ầm ĩ khó coi như .
Hắn thể bình thản đáp ứng, tự giác thở phào nhẹ nhõm.
Thủ tục ly hôn thực hiện nhanh, chỉ mất ba ngày.
Trong ba ngày , Phó Trì thành bộ dáng lúc , chuẩn tất cả, tản mạn chuyện với .
Ngày rời khỏi biệt thự, xổm mặt đất thu dọn hành lý, Phó Trì sô pha lẳng lặng .
Một lúc lâu , mới mở miệng: “Tất cả các công ty danh nghĩa của , em đều 3% cổ phần ban đầu, em xử lý thế nào cũng . Mấy căn nhà đường Hành Sơn, còn biệt thự ở công viên Tây Sơn đều chuyển sang tên em.”
Hắn lấy một tấm thẻ ngân hàng, đặt lên mặt bàn: “Tấm thẻ 300 triệu tiền gửi ngân hàng, em cầm .”
Đây là lần đầu tiên biết cổ phiếu tên , nhưng bây giờ cũng lười truy hỏi.
Phó Trì cho mấy thứ , đủ cho vô ưu vô lo xài mấy đời, làm chuyện giả vờ thanh cao cần tiền.
Vì thế cầm tấm thẻ , nhận bộ, đây là nợ : “Cảm ơn.”
Hắn dựa sô pha, thân chỉ ánh mắt còn chút sức sống.
Khoảng mười phút , đột nhiên : “Mạn Mạn, hôm nay trời đã tối, ở thêm một đêm nữa , ngày mai tiễn em.”
Tôi ngẩng đầu , cong khóe môi lắc đầu: “Không cần , mẹ tới đón .”
Phó Trì như thế, lập tức lên: “Mẹ đến ? Anh đón mẹ lên.”
Hắn sốt ruột kéo áo khoác lên, ngoài.
Tôi gọi : “Phó Trì, đừng .”
Hắn dừng bước, chút nghi hoặc .
“Trước mẹ mỗi lần gặp đều khen .” Tôi suy nghĩ cho biết, “Trước bà thật sự thích , nhưng làm tổn thương con gái bà , nghĩ, bà sẽ thấy .”
Phó Trì nắm chặt áo khoác, dùng sức đến trắng bệch, lui vài bước, chán nản trở sô pha.
Tôi đẩy vali, lúc tới cửa thang máy, Phó Trì cúi đầu, động tĩnh.
Tôi gọi một tiếng: “Phó Trì.”
“A.” Hắn ngẩng đầu lên đáp một tiếng, .
Tôi nghĩ tới lúc ly hôn sẽ ầm ĩ đến mức mọi đều chịu nổi, nhưng nghĩ tới khi ngày tới sẽ cho thể diện như . Tôi : “Tôi đây.”
Hắn tiễn , ngăn , lấy cánh cửa làm ranh giới, chúng chia làm hai nơi.
Hắn cúi đầu cánh cửa , trừng mắt : “Sau chuyện gì xử lý , em cứ tìm . Chỉ cần còn năng lực, chuyện của em sẽ mặc kệ.”
Tôi xoay , phất phất tay, gì.
11
Sau khi ly hôn, đăng nhập weibo đã lâu dùng, gửi một bức tranh biếm họa mới vẽ xong.
Chỉ một lát đã fan bình luận:
“Tôi lầm chứ, đây là Thời Nguyệt lão sư ?”
“Tôi nghĩ thể thấy Thời Nguyệt vẽ trở , ngọt ngào chết !”
“Ai mà hiểu , mấy năm nay Thời Nguyệt vẽ những bức tranh âm u , nếu đối với cô là tình yêu đích thực, đã sớm thoát fan .”
Tôi nhớ tới mấy năm nay hôn nhân như ý, ngay cả những thứ vẽ cũng mang theo màu sắc âm u, cảm thấy ly hôn đúng là vô cùng chính xác.
Tôi trượt xuống, thấy một ID quen thuộc: “Vẽ thật ! Hy vọng cô thể vui vẻ mỗi ngày.”
ID xem như fan cũ của , nhớ năm thứ hai đại học, lần đầu tiên đăng tác phẩm, đã chú ý đến .
Sau đó, mỗi một weibo của đều lặng lẽ like, mỗi tác phẩm đều bình luận một câu vẽ khá, cố lên!
Mặc dù, mấy năm nay lên án mắng đến thương tích đầy , cũng kiên trì bình luận vẽ khá, nên từ bỏ.
Tôi cong cong khóe môi, trả lời một câu: “Cảm ơn.”
Nhắc tới thì cũng kỳ lạ, trong thời gian gần đây, thường gặp nhất là Lê Viễn.
Có một lần, dắt một con chó, chằm chằm nửa ngày, mới hỏi : “Đây là con chó ?”
Năm thứ hai đại học, và Phó Trì nhặt một con chó sữa vứt bỏ ở ngoài trường, mang nó kiểm tra, quyền sở hữu chó trở thành vấn đề.
cả hai chúng đều là những kiên nhẫn, chứ đừng đến lúc đó còn bận vẽ truyện tranh.
Lúc , Lê Viễn chủ động thể hỗ trợ giải quyết vấn đề , cho rằng sẽ tặng chó cho khác, cũng nghĩ tới sẽ nuôi nó lớn thế .
Lê Viễn : “ , hiện tại nó lớn tuổi cũng thường xuyên dạo.”
Tôi vui vẻ xổm xuống, sờ sờ, cảm động : “Anh nuôi nó đấy.”
“Nó còn con… ” Lê Viễn đến đây, dừng , “Nếu như cô xem, hẳn là nó sẽ vui vẻ.”
Tôi nghĩ nhiều, gật gật đầu: “Có cơ hội thì sẽ xem.”
Kỳ thật, cũng ý định thật sự thăm những con chó , đây thật sự là quá mức thân mật và thích hợp.
Thế nhưng, ngày hôm , Lê Viễn dắt con chó nhỏ tới, con chó thấy , liền vẫy đuôi, thân thiết.
Không ai thể ngăn cản chó con thân cận, cũng ngoại lệ, chỉ thể trách Lê Viễn nuôi chúng nó đến mức nó sợ lạ.
về , mới biết , thì con chó Lê Viễn nuôi cũng lạnh lùng như , bình thường ngay cả sờ cũng cho sờ.
Thế giới của trưởng thành, thấu cảm xúc dễ dàng, nhất là Lê Viễn căn bản hề che giấu.
Sau đó, tất cả những gì thể với là: “Lê Viễn, sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, thích cuộc sống hiện tại. Hơn nữa, sợ hôn nhân.”
Lê Viễn mím môi, : “Mạn Mạn, em đừng sợ. Anh với em là thích em, vì để em đáp , buộc em nhất định ở với . Anh chỉ hy vọng bất cứ lúc nào em cảm thấy vui vẻ , đều sẽ nghĩ đến đời còn một em cuốn hút, em chinh phục, đã từng là và về cũng sẽ là như .”
Đôi khi tự hỏi, làm thế nào mà Lê Viễn thể kết hợp một cách hảo giữa sự lạnh lùng và sự ấm áp như .
[Kết thúc]
Hai năm , nhân viên tại phòng làm việc Lê Viễn tuyên bố tin vui kết hôn của , lượt tìm kiếm như bùng nổ.
Mọi đều đổ xô tìm hiểu thân thế vợ của Lê Viễn.
Cư dân mạng theo dấu vết để , nhận vợ Lê Viễn kết hôn là vợ của chủ tịch tập đoàn Phó thị.
Có một lần cư dân mạng chấp nhận , mắng tại cưới vợ của khác.
Thậm chí mò sang cả trang của Phó thị để nhục mạ, tập đoàn Phó thị trực tiếp khóa bình luận.
Phóng viên tài chính và kinh tế tin mượn cơ hội phỏng vấn Phó Trì, hỏi cảm nghĩ gì.
Phó Trì ống kính, sửng sốt hồi lâu, mới câu chúc mừng.
Mà Lê Viễn tổ chức họp báo, tại buổi họp báo, chân thành và tha thiết : “Nếu như vì cô , lẽ cả đời sẽ kết hôn, cho nên xin mọi vui mừng cho . Đời còn thể khoảnh khắc kết hôn, đây là lòng thương từ số phận dành cho .”
Sau buổi họp báo, cư dân mạng hiểu yên lặng.
Trong cuộc đời đây của Lê Viễn, mặc cho trong giới giải trí và đại chúng như thế nào, cũng để ý.
Hai lần phong ba duy nhất cao điệu mà rêu rao tất cả đều là vì Hứa Mạn.
Sau khi yên lặng, fan bới nick nhỏ của Lê Viễn , phát hiện bí mật che giấu nhiều năm.
Tài khoản nhỏ của , đã từng đăng: “Nếu như thật cao, cô thể thấy ?”
Trong thời gian ngắn, mạng bắt đầu dấy lên nghị luận sôi nổi, thậm chí ít tay bắt đầu về khúc mắc tình yêu của ba Lê Viễn, Hứa Mạn và Phó Trì.
Hứa Mạn cúi đầu những đầu nhóm thám tử mạng phân tích, tay nhấn ID quen thuộc .
Sau đó, cầm điện thoại di động chân trần, chạy đến phòng bếp.