Mỗi Ngày Đều Quậy Đục Nước Hoàng Cung - Chương 1
1
Ta định lật bàn thì phát hiện bàn hề nhúc nhích.
Ta sang đối diện thì là hoàng hậu với quý phi đè chặt.
Đặc biệt là quý phi, răng sắp nghiến nát.
“Mỗi lần ngươi đánh bài, thua là lật bàn. Ta đã sớm phòng ngừa ngươi .”
Hoàng hậu nửa đè lên bàn, còn dùng tay che bài của : “Ta sắp gỡ vốn , ngươi chơi nổi .”
Ôi chao, hai đó phát hiện ?
Lần đổi chiêu khác.
Ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo xuống: “Ta là như thế ?”
Quý phi lè lưỡi, đôi mắt phượng nheo : “Ngươi là như thế nào, hiểu quá rõ.”
Nàng nắm lấy cổ tay , đè lên bàn, mặt mọi lật bài trong lòng bàn tay .
Hoàng hậu cau mày: “Ngươi còn gian lận?”
Ta ngẩng cao cổ, biết hối cải: “Chuyện bàn cược, thể gọi là gian lận? Đây gọi là so tài…”
Quý phi thờ ơ khuyên hoàng hậu: “Nàng đã thua gần nửa tháng , gian lận cũng thắng , đừng chấp nhặt với nàng .”
Giết còn cố đâm thêm một nhát nữa.
Ta tức giận dậy, giũ sạch những lá bài giấu , rơi lộp bộp bảy tám lá.
“Ta chơi nữa. Ta giống các ngươi, việc gì làm, ăn chơi hưởng lạc, chuyện chính sự.”
Quý phi nhướng mày: “Ngươi chỉ công lược hoàng đế thôi ? đã chín năm , ngươi vẫn nên từ bỏ .”
, đã công lược hoàng đế chín năm .
Từ ngày hoàng đế đăng cơ, bất kể làm gì, tiến độ công lược vẫn dậm chân tại chỗ.
Ta đích thân mang canh ngọt đến ngự thư phòng, hoàng đế giật , hỏi đến làm gì.
Ta nửa đêm kéo cho , hoàng đế giật , điên .
Ta xông yến tiệc ở Kim Môn điện, vì mà ca mà hát, hoàng đế sợ đến ngã khỏi long ỷ.
Chỉ thấy đài cao, từ từ thò một bàn tay, động động đậu đậy.
Ngự tiền thị vệ nhanh chóng áp giải .
Ta hỏi hoàng hậu với quý phi.
“Là do dung mạo , thân hình , mà tránh như tránh tà?”
Hai , vẻ mặt kỳ lạ.
“Chúng chỉ nghĩ thôi, chăng tại ngươi là thái hậu ?”
Hi hi, là thái hậu đó nha.
thì cái đéo gì chứ, là mẹ con ruột!
“Ta chỉ hơn năm tuổi, ở lãnh cung nuôi từ mười tuổi đến mười chín tuổi, giờ chính là lúc báo đáp .”
Hoàng hậu vuốt ve những lá bài tay: “Hắn đã báo đáp ngươi , đã phong ngươi làm thái hậu ?”
“ báo đáp như !”
Quý phi mắt động: “Ngươi làm chuyện trong hoàng cung, thật đủ tà đạo.”
Hoàng hậu ho khan: “Ta nhớ kiếp , nàng lửa thiêu chết, ba ngày ba đêm.”
Quý phi tò mò: “Do hoàng đế làm?”
Hoàng hậu gãi đầu, ngượng ngùng : “Không , do làm.”
Quý phi cạn lời.
Hoàng hậu là trùng sinh.
Kiếp của nàng, là một theo đạo phong kiến cực đoan.
Nàng phát hiện thái hậu ý đồ với hoàng đế, trực tiếp đốt chết .
Sau khi sự việc bại lộ, hoàng đế ban chết cho nàng.
Sau khi trùng sinh, nàng bừng tỉnh, bắt đầu buông thả.
Thôi kệ, mặc kệ , bà đây thèm quản chuyện vớ vẩn của các ngươi nữa.
từ ký ức trùng sinh của nàng, mà một suy đoán làm vô cùng phấn khích.
Hoàng đế tình cảm với , còn báo thù cho .
Hoàng hậu liếc : “Ta giết thái hậu, thi hành quốc pháp, ngươi đừng nghĩ nhiều.”
Quý phi suy nghĩ một lúc: “Muốn biết thích ngươi , ngươi cứ thử là .”
Nàng cong môi , vứt những lá bài tay: “Thái hậu nương nương, thử hương vị nam nhân ?”
Hoàng hậu sắc mặt phức tạp, khóe miệng giật giật.
2
Quý phi bắt đầu thu thập cho những mỹ nam tử khắp kinh thành, những bức họa cứ thế mà đưa cung của .
Ta xem xuể, chất đống án thư, cao như núi.
Hoàng hậu đến thỉnh an , lúc rảnh rỗi rút hai bức, bắt đầu bình phẩm.
Dù nàng cũng đã trùng sinh, những gia tộc lớn tiếng tăm trong kinh thành , nàng đều biết rõ.
“Nghe , thường xuyên lui tới thanh lâu, …”
Nàng nheo mắt phượng, cẩn thận nhận dạng: “Không mới tèo hồi tháng ?”
Hoàng hậu rùng , trục tranh cũng rơi xuống đất, nàng liên tục khục khạc hai tiếng, lấy khăn tay lau tay.
Nàng tiện tay cầm một bức.
Vừa mở , nàng đã ngây .
Ta bưng chén trà, tò mò sang.
Người trong bức họa , mày kiếm mắt , dáng cao ráo, khí độ phi phàm.
Người đấy.
Hoàng hậu hồn : “Quý phi quả nhiều mối quan hệ, đến cả họa của nhiếp chính vương cũng thể lấy .”
Ta đột nhiên ho dữ dội.
Quý phi thật quá đáng quá, gấp rưỡi nọ, cuối cùng nàng sàng lọc ?
Ta giật lấy bức họa trong tay hoàng hậu, ném ngoài cửa.
Trục tranh lăn từng bậc thang, cuối cùng dừng bên một màu vàng tươi ngất ngây.
“Mẫu hậu, làm gì ? Đây là tiểu hoàng thúc.”
Hoàng đế cầm trục tranh, mặt đầy vẻ vui .
Nghĩ đến chuyện dạo quý phi làm việc, hề kiêng dè khác, hoàng đế đã sớm thấy tiếng gió.
Ta vốn hứng thú với nhiếp chính vương nhưng cái kiểu coi gì của hoàng đế, thấy là tức.
“Tiểu hoàng thúc của ngươi, với mà là cùng thế hệ, thể làm gì ?”
Hoàng hậu kéo kéo vạt áo : “Nên là , là tiểu thúc của hoàng đế đấy.”
“Hoàng hậu, ngươi , ai coi ngươi là câm .”
Hoàng đế như thấy, chỉ cất bức họa , đặt lên án thư.
“Mẫu hậu, đừng làm loạn nữa. Trẫm đã tốn nhiều công sức, mới thể phong ngươi làm thái hậu. Đừng khiến triều đình bàn tán xôn xao nữa.”
Ta là phế phi lãnh cung, nhặt một hoàng tử, nuôi dưỡng nhiều năm.
Hắn lên ngôi hoàng đế, đương nhiên báo đáp ân dưỡng dục của .
“Vậy ngươi gì?”
“Đương nhiên là làm nữ nhân tôn quý nhất trong cung .”
Nhận thánh chỉ, im lặng.
Hóa nữ nhân tôn quý nhất, ngoài hoàng hậu, còn thể là thái hậu.
lầm lớn.
Hoàng đế tùy tiện lật xem những bức họa án thư, mới xem bốn năm , đã mất hứng.
Hắn ném hơn nửa số họa, vẻ mặt khinh thường: “Chỉ là dung mạo tầm thường.”
Ta với hoàng hậu khí thế của ép buộc, gật đầu phụ họa: “ , đều là phấn son tầm thường.”
Lúc , quý phi ôm một chồng tranh cuộn ngực, thở hồng hộc chạy .
“Đừng vội! Ta còn, những bức đều là mới năm nay.”
Cả khuôn mặt quý phi đều ẩn những bức họa.
Nàng chỉ lo cúi đầu đường, khó khăn bước qua ngưỡng cửa cao.
“Hai biết đến giúp một tay ?”
3
Quý phi thân hình mảnh mai, ôm nổi những bức họa, lắc lư một lúc, liền làm rơi một bức.
Ta với hoàng hậu dám động đậy.
Hoàng đế tới, nhặt lên, đưa cho nàng.
Quý phi chỉ coi là một cung nhân nào đó, dứt khoát nhét tất cả tranh cuộn lòng ——
Hoàng đế hai tay ôm tranh cuộn, mỉm : “Quý phi, dạo nàng rảnh rỗi?”
“Ngươi—— á, bệ hạ!”
Quý phi chân như gió, chạy trốn .
Hoàng đế dứt khoát ném hết những bức họa đó ngoài cửa, vỗ tay gọn gàng, mới bắt đầu giáo huấn ngay tại chỗ.
“Một hoàng hậu, một quý phi, làm chính sự, chỉ biết ngày ngày đánh bài, thể thống gì!”
Ái chà, ?
Ta chủ động bên cạnh hoàng đế: “ , ai gia cũng thấy, thể thống gì!”
Hoàng hậu với quý phi nháy mắt hiệu, tỏ vẻ khinh thường .
Hoàng đế , nghiến răng nghiến lợi: “Đặc biệt là , còn là thái hậu, dẫn bọn họ chơi bời!”
Ta vẻ mặt ngượng ngùng.
Hoàng đế sai mang hết tranh cuộn quý phi đưa tới .
Lần thể là, khởi nghiệp nửa chừng đã gãy gánh giữa đường…
“Xong , mất hết .”
Quý phi nhướng mày: “Không, còn.”
Nàng thò một tay trong ngực, lấy một bức họa, ném tay : “Đáy hòm.”
Ta chỉ thấy nóng tay.
“Ờ, còn nóng.”
Hoàng hậu tỏ vẻ ghét bỏ: “Eo~”
Quý phi tức giận đưa tay : “Không lấy thì thôi, trả !”
“Không , chúng xem đã.”
Bức tranh cuộn từ từ mở ——
Quân tử đoan trang, dịu dàngận như ngọc.
Ta với hoàng hậu đều ngây .
Quý phi vẻ mặt kiêu ngạo: “Thể trạng khỏe mạnh, dung mạo đoan chính, phủ riêng, tật nào.”
Hoàng hậu thể tin nổi: “Huynh cũng đồng ý?”
“Đương nhiên. Ta đã xin ý kiến của .”
Quý phi liếc thấy vẻ mặt phức tạp của hoàng hậu, vội vàng thu bức họa , cúi đầu lẩm bẩm: “Xin , điều tra hồ sơ tình cảm, đổi một khác.”
Ta giữ chặt tay quý phi: “Cứ .”
Quý phi liếc trộm vẻ mặt của hoàng hậu: “Liệu chứ?”
Hoàng hậu: “Thật sự , đây là ca ca .”
Quý phi: “Ổn . Ta sẽ sắp xếp ngay.”
Hoàng hậu: “…”