Nam Chính Là Của Tôi - Chương 3
5.
Sau khi trở về ký túc xá, Từ Kiều bắt đầu trách móc : “Tô Lạc năng lực cao, tính tình , Viên Viên mời ăn cơm, kết quả ngay cả một miếng cũng ăn?”
Tôi ngừng sắp xếp quần áo, như như về phía : “Làm , đây là nhận Nhị Lang thần làm chủ? Hôm nay sủa giỏi như là bày tỏ lòng trung thành của ?”
Mọi đều biết và Bạch Viên Viên hợp .
Bạch Viên Viên cảm thấy ấm ức vì thi thấp điểm hơn , thường xuyên âm dương quái khí, nhưng cũng chịu thua, lần nào cũng khiến cho á khẩu gì.
Hai bạn cùng phòng ngày hôm nay luôn giữ thái độ trung lập.
Từ Kiều sắc mặt vặn vẹo mấy lần: “Cậu là chó?”
Tôi lạnh: “Cũng đần mấy, còn thể nhận rõ chính .”
“Cậu. . . ” Từ Kiều còn cái gì, Bạch Viên Viên cắt ngang.
“Yên tĩnh , Du Bạch đang gọi điện thoại cho !”
Từ Kiều lập tức ngậm miệng .
Không biết trong điện thoại cái gì, thấy Bạch Viên Viên “hix hix hix” vài tiếng.
*Nguyên gốc là “ (嘤嘤嘤)”: ý chỉ những khi chuyện thường cố ý tỏ vẻ dễ thương, giọng điệu õng a õng ẹo, hoặc thể như chỉ tiếng nỉ non.
Làm cho thân nổi da gà.
Sau khi cúp điện thoại, Từ Kiều cẩn thận từng li từng tí hỏi Bạch Viên Viên: “Viên Viên, Du Bạch gọi điện cho gì ?”
Bạch Viên Viên tuyên bố: “Du Bạch cảm thấy vì tối nay thể cùng đón sinh nhật nên quyết định đưa về nhà chơi tối thứ sáu .”
“Cái gì!” Từ Kiều ngơ ngác, giọng đầy kinh ngạc và ghen tị, “Trời ạ, Viên Viên, thật lợi hại, Bùi đây là dẫn gặp cha mẹ nha! Xem thân phận Thái tử phi nắm chắc .”
Nói thật.
Tôi cũng nhịn ha ha.
Nghĩ đây là thời cổ đại ? Còn Thái Tử Phi?
Bạch Viên Viên nhếch môi , xem như ngầm đồng ý: “Trước từng đưa đến đó một lần, nhưng trong nhà ai, lần sẽ giới thiệu với gia đình .”
Dứt lời, bước tới mặt , khảy : “Tô Lạc, Từ Kiều mới là đang bảo vệ, ức hiếp là vì thể hòa hợp với , trong sách những đối nghịch với nữ chính, cũng mấy kết cục !”
Từ Kiều hả hê nỗi đau của khác: “Viên Viên, thân phận của Tô Lạc trong sách là gì? Kết cục của như thế nào ?”
Bạch Viên Viên : “Tất nhiên là nữ phụ độc ác.”
Tôi: “!!!”
……
Bạch Viên Viên đó đã từng đến Bùi gia?
Tôi như về phía Bạch Viên Viên: “Tôi là nữ phụ độc ác , biết. nam chính của , chắc chắn là Bùi Du Bạch.”
Câu đã chọn giận Bạch Viên Viên.
Cậu tức giận trừng mắt, hét lên: “Tô Lạc Tô Lạc, ngờ ghen tị với như ! Bạn trai là ai mà còn biết ? Còn cần ở đây hươu vượn hả!”
Từ Kiều mặt cũng lộ vẻ khinh thường: “Tô Lạc, chính là mõm chó nhả ngà voi. Không hổ là nữ phụ độc ác mà.”
Tôi ngước mắt lườm một cái: “Tôi đã tiêm phòng Vắc-xin, còn sợ ?”
Từ Kiều: “……”
“Được , đừng ồn ào nữa.” Bạch Viên Viên cau mày bất mãn, bình tĩnh tâm trạng, tiếp tục : “Tối thứ sáu sẽ đến Bùi gia. Đến lúc đó, Kiều Kiều, Mộc Mộc, hai với .”
Hai bạn cùng phòng ánh mắt sáng lên: “Chúng cũng thể theo đến Bùi gia ?”
Bạch Viên Viên : “Tôi là con dâu tương lai của Bùi gia, dẫn theo mấy bạn cùng ?”
Từ Kiều ngừng gật đầu: “Viên Viên đúng, Bùi gia nhất định thích Viên Viên, đến lúc đó, chúng sẽ cùng chụp những bức ảnh gửi lên WeChat cho nữ phụ ác độc nào đó xem. Cậu đúng , Tô Lạc?”
Tôi mỉm : “A, , đúng, , , sẽ đợi.”
6.
Bạch Viên Viên cùng Từ Kiều đang chuẩn để tối thứ sáu đến Bùi gia.
Mấy ngày nay bất cứ khi nào tiết học, họ đều mua sắm và spa.
Tôi điện thoại, tin nhắn gửi cho Bùi Du Bạch vẫn nhận hồi âm, khiến chút chán nản.
Cũng lo lắng Bùi Du Bạch sẽ gặp nguy hiểm, bên cạnh lúc nào cũng bảo tiêu bí mật theo, nếu chuyện gì xảy , Bùi gia sẽ nhận tin tức.
Tôi chỉ cảm thấy chút vui, đây là lần đầu tiên biến mất lâu như , cũng biết tung tích của .
Sau khi thoát khỏi khung chat giữa và Bùi Du Bạch, nhấp một hình đại diện quen thuộc khác, nở nụ gằn, gửi một tin nhắn.
“Có em đang giấu diếm chị cái gì ?”
Tôi khung chat thì thấy chữ “Đang nhập…” xuất hiện mấy lần nhưng lâu tin nhắn nào gửi tới.
Nụ khóe miệng càng lạnh lùng hơn, đang định hỏi tiếp thì tin nhắn tới.
“Không , em giấu chị cái gì cả.”
Chậc.
Cái nghĩa là… thừa nhận?
Tôi vạch trần .
Nghĩ đến những gì Bạch Viên Viên , ban đêm thứ sáu đến “Bùi gia”.
Đó chính là tối mai.
Tôi thực sự xem “Bùi gia” mà Bạch Viên Viên sẽ đến là cái nào “Bùi gia”.
7.
Sáng hôm , thức dậy chuẩn rửa mặt nhưng phát hiện cốc đựng bàn chải đánh răng để trong bồn đã biến mất.
Tôi tìm kiếm xung quanh một vòng, cuối cùng tìm thấy nó trong thùng rác ở nhà vệ sinh.
Đồng tử của trở nên lạnh lùng, liếc quanh ký túc xá, bắt gặp ánh mắt áy náy của Bạch Viên Viên.
“Ai làm?”
Không ai lên tiếng.
Tôi khẩy, về phía đồ vệ sinh cá nhân của Bạch Viên Viên.
Bạch Viên Viên thấy , hoảng sợ, vội vàng : “Tô Lạc, làm gì! Cậu để xuống cho !”
“Tôi làm cái gì, trong lòng biết ? Làm , là nữ chính trong tiểu thuyết , dùng thủ đoạn bẩn thỉu như ?”
Nghe , Bạch Viên Viên còn giả vờ nữa, mỉm : “Đồ của ảnh hưởng đến khí vận của , vứt thì đã làm ?”
“Vứt thì thế nào ?”
Nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ đương nhiên của Bạch Viên Viên, sải bước tới mặt, tát thẳng mặt một cái:
“Khuôn mặt của ảnh hưởng đến tâm trạng của , đánh một chút thì thế nào?”
“A ——”
Bạch Viễn Nguyên sửng sốt một lát, đó trong mắt hiện lên lửa giận, hét lớn lao về phía .
“Mày chỉ là nữ phụ độc ác —— tao chính là nữ chính, mày dám đánh tao, mày cho rằng mày là ai mà dám đánh tao!”
Khi còn nhỏ sức khỏe của khá kém, trong nhà vì giúp cường thân kiện thể, liền đưa học võ thuật và Taekwondo từ khi còn nhỏ.
Bạch Viên Viên đánh .
Từ Kiều và một bạn cùng phòng khác thấy liền lao về phía , họ giúp đỡ Bạch Viên viên.
Ngay khi cái tát của Từ Kiều sắp giáng xuống mặt , đã nhanh chân đó bụng một cái.
Thấy , bạn cùng phòng cũng chân chó như Từ Kiều nên lùi vài bước, tiến lên nữa.
Bạch Vên Viên tát mấy cái, đánh nhưng đánh , gần như phát điê.n.
Trong lúc tình thế cấp bách, Bạch Viên Viên thuận tay nhặt một cái túi bàn, hung hắng đập về phía .
Tôi vô thức đưa tay chặn, nhưng các vật phẩm trang sức bên trong vẫn rớt , đập thẳng mắt .
Một cơn đau dữ dội ập đến, con mắt lập tức sưng đỏ.
Chiếc túi cũng rơi xuống đất.
Bạch Viên Viên lạnh, định gì đó thì đã trực tiếp túm đầu của kéo phòng vệ sinh.
“Bạch Viên Viên, mày chết thì cứ thẳng?”
Tôi nhắm ngay bồn cầu, đẩy đầu xuống, liều mạng thoát khỏi tay , nhưng tài nào tránh thoát .
Cuối cùng, tiếng la hét và tuyệt vọng cầu xin tha thứ của , buông tay.
Đầu tóc của Bạch Viên Viên rối bù, nước mắt lưng tròng cách xa , bướng bỉnh : “Tô Lạc, mày sẽ hối hận! Mày đối xử với tao như , tao sẽ bỏ qua cho mày , mày chờ đấy cho tao!”
“Ha ha, sẽ chờ.”
Tôi khẩy, bước khỏi cửa ký túc xá, về hướng phòng y tế.