Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An - Chương 3
Hắn đưa tay chặn , mu bàn tay rạch một đường.
Mấy thị vệ xông lên nhấn xuống đất.
Gò má dán lên cẩm thạch lạnh buốt, Từ Nguyệt mặt mắng: “Hoàng thượng nhân từ để ngươi chết chung với phụ thân ngươi, mà ngươi còn lấy oán trả ơn, đôi tay nếu biết dùng để làm gì thì chặt cho chó ăn còn hơn đó!”
Rồi nàng nũng nịu với Chu Đình Ngô: “Giày mới đưa nàng làm bẩn cả .”
Một lúc lâu thấy giọng lạnh nhạt của Chu Đình Ngô: “Phế tay nàng, mang đến lãnh cung.”
13.
Đêm đầu tiên ở lãnh cung đã Chu Đình Ngô phái đón về.
Thái y xử lý vết thương cổ tay , vấn đề gì lớn, chỉ là thể cầm đồ nặng nữa.
Trường thương, bội kiếm của đều trở thành vật trang trí.
Lúc thái hậu đến, nhắm hờ hai mắt, làm bộ mê man, thấy cuộc trò chuyện của bà và Chu Đình Ngô.
“Rốt cuộc đồ yêu tinh đã cho con ăn bùa mê thuốc lú gì ! Nàng đã giết con con còn chịu buông tay!”
Chu Đình Ngô lạnh lùng hỏi : “Mẫu hậu, nhi tử từng , ban chết cho phụ thân Ngọc nương giấu nàng cả đời, đã đồng ý.”
“Tại còn cho lừa nàng đến cổng cung, tại đối xử với nàng tàn nhẫn như ?”
Thái hậu chột .
“Nếu để nàng chết tâm với con thì con thể đối xử với Nguyệt Nhi ?”
“Nàng mới là nữ nhân con lấy làm thê tử, chẳng lẽ con con ái diệt thê?”
Chu Đình Ngô đột nhiên lớn tiếng: “Trẫm vĩnh viễn thú Từ Nguyệt, trẫm nàng thôi cũng thấy buồn nôn!”
Hắn đang nhảm.
Ngày hôm Từ Nguyệt lóc chạy đến tìm .
“Hoàng thượng, thánh chỉ phong hậu đã hạ , ngài đổi ý thú , còn ai dám nữa?”
“Không bằng để chết cho xong!”
Nàng lao về phía tường.
Chu Đình Ngô kéo nàng .
Lúc ghê tởm nàng nhưng bây giờ bản thân đang giữ vị trí vốn thuộc về nàng .
Dù thời gian vài chục năm cũng quá dài, lời hứa giữ cũng ai biết.
Từ Nguyệt nắm lấy ống tay áo của , cầu khẩn : “Hoàng thượng, biết mà, đang đau lòng cho …”
Ta giường ho khan hai tiếng.
Chu Đình Ngô lập tức hất tay Từ Nguyệt , dùng giọng lạnh lùng đuổi nàng : “Trẫm sẽ chọn cho ngươi một tử tế ban hôn, sẽ ai dám bạc đãi ngươi.”
Hắn đang tính toán cho Từ Nguyệt.
Hắn cũng biết, khỏi bệnh sẽ buông tha cho Từ Nguyệt.
Vậy thì thử xem xem, xem Từ Nguyệt khỏi hoàng cung còn thể giết chết nàng .
Dù với thế đạo bây giờ, hủy hoại một nữ nhân là chuyện vô cùng dễ dàng.
14.
Ta giường đến nửa đêm mới tỉnh táo , sang thì thấy Chu Đình Ngô đang ngủ bên cạnh tay .
Hắn ngủ sâu, chút phòng vệ nào với .
Ta yên lặng , biết qua bao lâu, đột nhiên lên tiếng: “Ngọc nương, đừng ngây ngốc nữa.”
“Không nàng cất trâm vàng ? Lấy , đâm cổ trẫm, tay .”
Ta là mong chết nhất so với bất cứ ai.
Nếu như hôm nay giết , cũng sống .
đáng chết chỉ một .
Cho nên kiềm chế sự hận thù của , im lặng chờ đợi.
Về Chu Đình Ngô đổi cách dỗ vui vẻ, cho dù lạnh lùng như băng cũng dày mặt dính lấy .
Có lẽ nghĩ rằng giết là vì nỡ.
Hắn khâu sưởi ấm trái tim đã thủng trăm ngàn lỗ của , đó tiếp tục yêu như .
Giấc mơ giữa ban ngày của cũng lớn thật đấy.
15.
Chu Đình Ngô dùng một mồi lửa đốt cháy thi thể của phụ thân .
Phụ thân ngốc của cả một đời bảo vệ quốc gia, đến cuối cùng ngay cả thi thể trọn vẹn cũng giữ .
Ta mặt dày một bức thư cho Chu Dung Hiển, mời y hỗ trợ, thay thu tro cốt của phụ thân.
Trên đời chỉ y mới thể vươn tay đến trong cung mà thôi.
chờ mấy ngày cũng hồi âm.
, đã nhiều năm chúng gặp .
Nghe mấy năm nay y chìm trong nữ nhân, ôm ôn hương nhuyễn ngọc, chắc đã sớm quên .
Cũng trách , lúc y và Chu Đình Ngô đánh , hỏi lí do đã tát y một cái.
Một thiên chi kiêu tử gặp chuyện mất mặt như , chắc chắn y hận chết mất.
Ta ưu sầu ngủ .
Đang mơ mơ màng màng thì : “Viết thư cho là ăn ngon ngủ yên, kết quả thì ?”
“Hết ngáy nghiến răng, ngủ còn ngon hơn cả heo.”
Ta lập tức mở mắt, thấy Chu Dung Hiển cạnh bàn, hai chân vắt chéo, tay chống má, lạnh lùng .
Ta kinh ngạc y: “Sao ngài ?”
Y lạnh nhạt trả lời: “Đi .”
Ta hé miệng nhưng biết nên gì.
Ánh mắt y từ đỉnh đầu xuống , qua lông mày, chóp mũi, bờ môi… Sau đó dừng ở vết sẹo dữ tợn khó coi cổ tay .
Y im lặng một lúc lâu bật .
Giống như đang mắng , cũng như đang chê chính bản thân .
Y : “Thẩm Hàm Ngọc, nàng ỷ việc thương nàng ?”
“Không nàng lợi dụng ?”
“Nàng đúng là đồ trái tim.”
16.
Quyết định đưa Từ Nguyệt xuất cung của Chu Đình Ngô kiên định.
Thái hậu lay chuyển nên đành gật đầu đồng ý.
Hắn cho Từ Nguyệt chọn thành thân, đều là các lang quân hàng đầu của kinh thành, thái hậu trấn ải, mọi thứ chắc chắn sẽ .
Trong đó hai vị thế tử thành thục, phong độ nhẹ nhàng, chuyện hành động cũng đoan chính.
Hôm nay thái hậu mở tiệc ở ngự hoa viên, cũng tuyên triệu bọn họ, chắc là kĩ chọn lựa.
Ta chỉnh trang xong y phục, với Mộng Trúc: “Đi thôi, chúng đến xem chuyện vui.”
“Bản cung dẫn ngươi xem cái gì gọi là mặt thú.”
Hai vị thế tử hôm nay tính cách trái ngược.
Một , chọc cho thái hậu vui vẻ ngừng, một khác thẹn thùng hướng nội, Từ Nguyệt với là đã đỏ mặt.
Ta thấy Từ Nguyệt lén bĩu môi, nàng chướng mắt nam nhân như .
Mộng Trúc cũng thích, nàng lặng lẽ với : “Vị Lưu thế tử đã biết , ánh mắt sạch sẽ, cũng lịch sự.”
“Từ Nguyệt đúng là mắt , còn trúng .”
Ta nhấp một ngụm trà, chậm rãi : “Thế tử Lưu gia ngươi thích, và phụ thân cùng đánh chết mẫu thân .”
Lúc mẫu thân vẫn còn, bà là khuê mật với phu nhân Lưu gia.
Có một lần bà đưa đến cửa hông Lưu phủ.
Đi hậu viện thì thấy Lưu phu nhân ngã mặt đất, đang hầu gia Lưu gia nắm tóc bạt tai.
Thế tử Lưu gia khi đó mới chỉ bảy tám tuổi cũng học theo, vung quyền đấm đá với chính mẫu thân của .
Miệng còn vô cùng khó : “Đám nữ nhân thối tha, nếu ngày coi trọng tiền tài nhà ngươi thì ngươi nghĩ một thương hộ như nhà ngươi thể hầu phủ nhà chúng ?”
“Tiêu tiền của ngươi ngươi còn đồng ý, thử mạnh miệng xem nào!”
Mẫu thân khuyên Lưu phu nhân hòa ly nhưng Lưu phu nhân lắc đầu, ngoài thì làm gì cả.
Phụ thân của bà còn dựa hầu phủ mới chức quan.
Bà , nếu làm lớn chuyện , bà còn mặt mũi sống nữa.
Bị đánh thì đánh, gì với ngoài bà vẫn là phu nhân hầu phủ nở mày nở mặt.
Không lâu đó bà qua đời vì bệnh tật.
Hầu gia Lưu đến đứt từng khúc ruột, thế tử Lưu tự xin giữ đạo hiếu ba năm.
Mang về thanh danh coi trọng tình nghĩa.
Nam nhân Lưu gia hiểu nhất chính là giả làm .
17.
Mộng Trúc xong thì há hốc mồm, nàng giật nhẹ tay áo : “Nương nương, mau nghĩ cách để Từ cô nương Lưu phủ hưởng phúc !”
“Lát nữa định gì ?”
Ta nhíu mày, cái gì.
Ăn ngay thật .
Yến hội kết thúc, ngang qua Từ Nguyệt, cố ý nhắc nhở nàng : “Thế tử Lưu gia là ngụy quân tử, và cũng xem là thanh mai trúc mã, hiểu là thế nào, khuyên ngươi nghĩ .”
Rõ ràng nàng hứng thú với Lưu thế tử, chế giễu : “Thanh mai trúc mã, hôm nay còn thèm ngươi lấy một cái .”
Bốn chữ thanh mai trúc mã kích thích lớn với nàng .
Từ Nguyệt cảm thấy đã cướp thanh mai trúc mã của nàng , nàng sẽ cướp thanh mai trúc mã của .
Nàng tự cho rằng bản thân đám nam nhân hôm nay chú ý hơn nên đắc chí khoe khoang: “Nương nương quan tâm chỉ khiến khác cảm thấy buồn thôi.”
“Chắc là trong lòng ngươi phục đúng , thế tử thích chứ thích ngươi nên ngươi mới đến đây để bới móc nhân phẩm của ?”
“Ngươi yên tâm , nếu gả đó sống thì vẫn hoàng thượng làm chủ, chịu việc uất ức .”
Sau đó dương dương đắc ý vung khăn tay rời .
Vì để đối nghịch với , nàng đã quyết định chọn Lưu thế tử.
Lúc Chu Đình Ngô thánh chỉ, sắc mặt khó coi.
Từ Nguyệt đắc ý với : “Ngươi , hoàng thượng nỡ xa .”
“Ngươi cho rằng ngươi thể sống hơn .”
“Nam nhân mà, mới là nhất, cả đời cũng quên .”
“Thẩm Hàm Ngọc, cả đời của ngươi đừng hòng hơn .”
Ta ôm bụng thành tiếng, ánh mắt lướt qua nàng .
Ngu xuẩn, mặc kệ ngươi.
18.
Sau khi Từ Nguyệt gả cho Lưu thế tử, cuộc sống cũng quá tệ.
Thu đến, chúng gặp ở bãi săn.
Các nam nhân lên núi săn, nữ nhân ở trong lều nghỉ ngơi.
Lưu thế tử săn con đầu tiên, cầm con thỏ trong tay đưa cho Từ Nguyệt.
Hắn sủng ái nàng khiến các nữ quyến khác vô cùng hâm mộ.
Mộng Trúc gấp đến mức dậm chân: “Nương nương, Lưu thế tử là mặt thú ? Sao thể giả vờ như thế ?”
Không thể giả vờ mà là chỗ kiêng kị.
Dù Từ Nguyệt cũng thái hậu nuôi lớn, thua kém nửa công chúa là bao, nào cái gan bắt nạt nàng .
, cái gan đó, cho mượn.
Lưu thế tử đưa con thỏ cho Từ Nguyệt, Từ Nguyệt, nàng ghét bỏ bĩu môi: “Thật vô dụng, thứ nhỏ như cũng mang về, là mất mặt ?”
Chu Đình Ngô cũng , lưng ngựa của mang về một con hươu, vô cùng khí phách.
Ánh mắt Từ Nguyệt sáng lên, chạy đón , cong mắt : “Sao hoàng thượng biết thèm thịt hươu? Bây giờ ăn, ngài ăn với nhé, ?”
Sắc mặt Lưu thế tử thay đổi, ánh mắt hiện lên sự hung ác nhưng cũng nhanh chóng biến mất.
Đây lần đầu tiên Từ Nguyệt nể mặt như .
bình thường bọn họ cung yết kiến thái hậu, Từ Nguyệt dính Chu Đình Ngô thì thôi .
Hôm nay ánh mắt của ngàn mà nàng cũng dám thân mật với như , nghi ngờ gì là đang nhắc nhở mọi .
Thê tử của Lưu thế tử là một nữ nhân bệ hạ cần.
là biết hổ.
Lưu thế tử bây giờ là một thùng thuốc nổ sắp nổ, chỉ thiếu một mồi lửa là bùng nổ.