Phong Tình Nguyệt Ý - Chương 5
Ta gì thêm, cũng hỏi vì ngăn cản Tạ Kim Triêu hắc hóa.
Theo quy luật truyện của , chẳng qua chỉ vài khả năng.
Hoặc là hắc hóa quá mức làm ảnh hưởng đến sự định của thế giới.
Hoặc là hắc hóa giết chết cả nam nữ chính, dẫn đến thế giới sụp đổ.
Dù thì khi hệ thống xuất hiện, những gì làm cũng đều phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ. Chỉ cần tiếp tục như là .
Bình cảm xúc, sửa soạn một chút, chuẩn tìm Tạ Kim Triêu.
Tìm Tạ Kim Triêu, y ở gốc cây bồ đề hôm .
Ta bước nhanh tới, vui vẻ gọi:
“Kim Triêu, chúng về nhà thôi.”
Y đỡ lấy , giữ cho bước chân vững vàng hơn:
“Chậm chút, cẩn thận kẻo ngã.”
Ánh mắt Tạ Kim Triêu thoáng dịu dàng, khẽ mỉm :
“Hôm nay trông nàng vẻ vui.”
“Ừ, vui.” Ta gật đầu, vẻ mặt đầy phấn khởi:
“Đại sư chúng bát tự cực hợp, nhất định hòa hợp trọn đời.”
Câu chỉ là bịa , nhưng y xong vui đến lạ.
Đây là lần đầu tiên thấy Tạ Kim Triêu tươi như thế.
Bất giác, lòng chút bồn chồn, lẽ bởi vì đang lừa y.
Ta quả thật giỏi dối.
Về đến phủ, càng dồn hết tâm sức đối xử với Tạ Kim Triêu.
Ta giảm nguy cơ y hắc hóa, để thể sớm thành nhiệm vụ mà trở về nhà.
Thế nhưng, khi tiến độ đến 92 thì cứ thế ngừng .
Dù làm gì, chỉ số cũng nhúc nhích thêm.
Không còn cách nào, đành kéo hệ thống hỏi chuyện:
“Mấy hôm làm bánh hạt dẻ cho y, hôm mua cho y trâm cài bằng ngọc, hôm qua còn từ trong cung mang kẹo hồ lô về. Ngày nào cũng tăng một chút, cớ gì hôm nay may áo mới cho y thấy tiến độ tăng? Y thích y phục làm ?”
Hệ thống chần chừ hồi lâu đáp:
“Ký chủ thể thử tặng thứ khác xem .”
Ta đổi sang những món ăn và trang sức khác, nhưng tiếc thay kết quả vẫn .
Ta bắt đầu nản lòng:
“Sao như thế ?”
Hệ thống bỗng dè dặt đề nghị:
“Ký chủ, hệ thống phát hiện độ hảo cảm của mục tiêu đã đạt 98. Hay ký chủ thử… quyến rũ ?”
Ta sững sờ, cau mày trời:
“Đây là nữ tôn! Ngươi xác định là quyến rũ , chứ đùa cợt ?”
Hệ thống đáp tỉnh bơ:
“ đây là thế giới truyện ngôn tình mà.”
Ta tức giận đến bật :
“Ngươi cũng biết đấy! Ta từng nghĩ đến chuyện vì nhiệm vụ mà hy sinh bản thân!”
Hệ thống thấy thế liền im bặt.
Không đợi nó thêm, xoay về ghế , cả buổi chiều cũng chẳng buồn để ý.
Nửa ngày trôi qua, khi đang mơ màng nhắm mắt, bỗng cảm thấy mặt bóng chắn ánh nắng.
Ta mở mắt , liền thấy Tạ Kim Triêu đó, cúi , ánh mắt chăm chú chớp.
Ta chậm rãi dậy, hỏi:
“Ngươi đến từ lúc nào?”
“Hồi nãy.” Y trả lời, giọng chút ngập ngừng.
Tạ Kim Triêu từ từ đưa tay , lòng bàn tay là một sợi dây đỏ đính chuỗi hạt.
Ta ngẩn , cầm lấy sợi dây:
“Ngươi tự tay làm?”
Trong khoảnh khắc chạm y, cảm nhận tay y khẽ run lên.
Tạ Kim Triêu gật đầu, khẽ hỏi:
“Thích ?”
Sợi dây đỏ bện tinh xảo, tự đeo , đành đưa cho y:
“Thích lắm. Ngươi giúp đeo , cảm ơn ngươi.”
Tạ Kim Triêu lặng lẽ nhận lấy, cẩn thận buộc sợi dây lên cổ tay , kích cỡ vặn đến kinh ngạc.
Ta cúi đầu ngắm nghía hạt châu sợi dây, tò mò hỏi:
“Đây là hạt gì?”
“Hạt Bồ đề, thể cầu bình an.”
Hạt bồ đề?
Ta ngước mắt lên y:
“Lấy từ trong chùa về ?”
Tạ Kim Triêu khẽ gật đầu, nét mặt chút thẹn thùng.
“Ta thích.” Ta nhấn mạnh lần nữa.
Y xong, vẻ bối rối, bèn viện cớ việc vội vã rời .
Nhìn theo bóng dáng y khuất dần, lòng chợt chút rung động.
Sau rung động , ngực nặng trĩu.
Trong chùa cũng từng thấy bồ đề châu bán, chỉ là mài dũa.
Sợi dây đỏ , hẳn đã tốn nhiều ngày để làm .
Đột nhiên nhớ đến lời hệ thống, lập tức gọi nó :
“Ngươi độ hảo cảm của Tạ Kim Triêu là bao nhiêu?”
“Trước là 98, nhưng tăng lên 99 . Thêm nữa, tiến độ nhiệm vụ cũng nhảy vọt 2 điểm, giờ đã đến 94. Ký chủ gần thêm một bước nữa !”
Hệ thống hớn hở, còn chẳng buồn để tâm.
Từ lúc đến đây đầy hai tháng, độ hảo cảm cao đến 99?
Là vốn dĩ y đã cảm tình với nguyên chủ, vì hành động của mà cảm tình tăng gấp bội?
Hay… chỉ đối với riêng …
Dù là tình huống nào, cũng thể ngừng nghĩ: Sau khi rời , y sẽ đối mặt với nguyên chủ thế nào đây?
14
Ngày đại hôn cuối cùng cũng đến.
Nhiệm vụ vốn đình trệ mấy ngày, hôm nay đột nhiên tăng lên 98.
Điều đó nghĩa là chẳng bao lâu nữa, thể rời khỏi nơi .
Ta vui, nhưng niềm vui xen lẫn một thứ cảm xúc khó tả khác.
Không rõ vì .
Hôm nay mọi vây quanh chuốc rượu, nhưng vì thân phận , họ dám quá trớn.
Đầu óc chút mơ màng, tiếng pháo bên tai làm đầu đau nhức.
Khi bước tân phòng, A Triêu đang ngay ngắn giường, đầu che khăn voan đỏ.
Cưới phu, cảm giác thật mới mẻ.
Ta đến rót một chén trà để tỉnh táo hơn, đó cho mọi lui .
Chầm chậm tiến gần A Triêu.
Ánh mắt hạ xuống, thấy đôi tay y đang nhẹ nhàng xoắn chặt lấy bộ hỷ phục, trông vẻ căng thẳng.
rõ ràng căng thẳng hơn là .
Trước giờ luôn tìm cách né tránh việc , nhưng hôm nay đại hôn, biết đối mặt .
Thôi thì đã thể tránh, trong thế giới nữ tôn , A Triêu như , cũng chẳng chịu thiệt.
Nghĩ như thế, mới chậm rãi tiến lên.
Nhấc khăn voan, A Triêu ngẩng đầu .
Màu đỏ thật hợp với A Triêu.
Hôm nay mới hiểu thế nào là “Công tử thế vô song.”
“A Triêu thật .”
A Triêu ngượng ngùng mím môi: “thê chủ, hơn.”
Nói xong, biết nên làm gì, hai chúng cứ lúng túng đối diện.
Nhớ điều gì, đến bàn, cầm lấy ly rượu.
Còn uống rượu giao bôi.
A Triêu cũng bước đến bàn, cầm ly lên.
Khi uống giao bôi, cách giữa và A Triêu gần.
Gần đến mức cảm nhận thở y phả lên tai .
Gần đến mức thể thấy lông mi y khẽ rung động.
Uống xong, đặt ly xuống, cảm thấy mặt nóng.
Bất ngờ, tay đối diện nắm lấy.
Nắm chặt.
Ta nghi hoặc A Triêu.
Y do dự lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm, mở lời:
“thê chủ, tên là gì?”
Ta khó hiểu: “Tri Ý.”
Không đã với y ? Thành thân còn giới thiệu ?
A Triêu chăm chú: “Ta hỏi tên của thê chủ, tên thật của nàng.”
Một tia sáng lóe lên trong đầu, đột ngột về phía y, bốn mắt giao .
Y đang hỏi về , con hiện tại, chứ nguyên chủ.
Y biết từ khi nào?
—
15
Im lặng hồi lâu.
Ta cuối cùng thua trận, đáp: “Tri Ý, cũng tên Tri Ý.”
“Tri Ý…” A Triêu khẽ thầm thì, giọng như chất chứa vạn phần nhu tình và lưu luyến.
Ta nắm ngược tay y, hỏi: “Chàng biết từ khi nào?”
“Lúc còn ở nhà họ Tạ.”
Biết từ khi ở nhà họ Tạ?
Sớm ?
Ta thành khẩn hỏi: “Chàng bằng cách nào? Điều quá khó tin ? Chẳng nàng đầu lương sẽ hợp lý hơn ?”
A Triêu chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng chút chán ghét: “Không , nàng bao giờ thay đổi.”
Khi ngẩng lên , ánh mắt y tràn đầy tinh quang: “Tri Ý và nàng khác xa .”
Nghe y , trong lòng bất giác dâng lên chút vui vẻ.
Ta kiêu ngạo ngẩng đầu: “Đương nhiên nàng thể so với .”
A Triêu đưa tay xoa nhẹ lên đầu . Ta giật nảy .
Trợn to mắt y.
Đây vẫn là tiểu kiều phu của ?
Sao hôm nay táo bạo như ?
A Triêu đỏ mặt, hạ tay xuống: “Tri Ý giống bất kỳ nữ tử nào đời.”
Không biết y ảnh hưởng , bỗng cảm thấy mặt nóng ran, tai cũng đỏ bừng.
Tim đập nhanh hơn.
Chẳng lẽ là y dỗ ngọt đến mức tâm hoa nở rộ?
Vốn đã uống ít rượu, giờ đây càng vui, đầu càng thêm choáng váng.
Ta kéo A Triêu xuống, kể về quê nhà của .
“Nói , quê lắm! Nam nữ gì cũng tự do ngoài, một vợ một chồng, còn nhiều thứ công nghệ cao, xa ngàn dặm vẫn thấy …”
A Triêu vẻ ngạc nhiên, trong giọng mang chút chờ mong: “Một vợ một chồng? Tri Ý cũng chỉ cưới một phu ?”
Ta càng say, lời y liền gật đầu ngay: “Đó là tất nhiên! Tái giá là phạm pháp.”
Ta rõ y đáp gì, chỉ kéo y kể mãi.
Nói tới lui bắt đầu nhớ nhà, nước mắt tự chủ rơi xuống.
Nước mắt khiến bóng dáng y mắt càng lúc càng mờ nhạt.
Không rõ gương mặt A Triêu, nhưng cảm nhận sự hoảng loạn của y.
Y dùng tay ngừng lau nước mắt mặt .
Nhẹ nhàng dỗ dành: “Tri Ý nhớ nhà ? Tri Ý đừng nữa, đừng ?”
Ta bĩu môi, uất ức: “Ta về nhà.”
Tay y đang lau nước mắt bỗng khựng .
Ta đã mơ màng thể nghĩ nhiều, chỉ gật đầu, đó dựa lòng y, nước mắt làm ướt hết hỷ phục của y, miệng vẫn lẩm bẩm về nhà, .