Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn - Chương 1
1.
Đã chết một nghìn năm, lẽ thể sống .
để mắt đến huyệt phong thủy nơi an nghỉ, rầm rộ đào mộ lên để xây nhà đó.
Đào thì đào .
Lúc đầu cũng thèm để ý.
Dù cũng đã chết , cùng lắm thì chỉ là đem thi thể chuyển sang nơi khác .
ai ngờ đào mộ dùng máy đào xúc một nhát.
Thế mà đập nát luôn phượng quan bằng lông vũ xanh biếc chôn cùng trong quan tài.
Phải biết rằng, đó là đồ trang sức mà yêu thích nhất!
Năm xưa để nó.
Bản cung đã tranh sủng với đám đàn bà trong hậu cung.
Phải nịnh nọt hoàng đế suốt hai tháng, mang tiếng là kẻ nịnh hót vô liêm sỉ.
Mới thể nịnh nọt để trở thành sủng phi, nịnh nọt để phượng quan.
Ta chết vẫn mang theo bên bảo bối quý giá .
Không ngờ nó vỡ nát như !
Lúc đó nhịn , cơn tức giận xông lên đầu.
Hai mắt mở to, tức giận đến mức xác chết vùng dậy.
Ta chống hai tay lên, nhấc nắp quan tài chui khỏi đất.
Mắt đỏ ngầu, nhe nanh múa vuốt đuổi theo đám như điên như dại, bắt ai là u uất hỏi một câu:
“Có ngươi đã đập vỡ phượng quan bảo bối của ?
“Có ngươi đã đập vỡ phượng quan bảo bối của ?
“Có ngươi đã đập vỡ phượng quan bảo bối của ?”
…
Hỏi một vòng.
Tất cả mọi chỉ trả lời hai chữ: “Cứu mạng.”
Rồi lăn đùng đất ngủ.
Đến nước mà các ngươi vẫn ngủ ?
Ta tuy hiểu, nhưng cũng tôn trọng.
Chỉ là… bọn cứ kêu cứu mạng liên hồi, chẳng lẽ đập vỡ phượng quan tên là Cứu Mạng?
Cái tên đáng tin.
Đám dân đen các ngươi, nhất định là đang lừa bản cung!
À…
Bây giờ còn là quý phi nữa, nên tự xưng là bản cung.
, lừa gạt bản yêu diễm mỹ nhân cương thi.
Ta thực sự tức giận !
Thấy hỏi gì.
Ta gầm lên một tiếng, tại chỗ chuẩn tung đòn quyết định.
Sau đó, một giọng nam rõ ràng truyền tai .
[Oán khí ngút trời, chuyện gì xảy ?
[Tên Vương lão bản Vương Cẩu Thắng ! Đã hứa với là nửa năm mới khởi chắn, mà hôm nay lén lút đào bới!
[Nếu thèm ăn nên đến đây mua một phần miến lạnh nướng thì các ngươi xong đời .
[Gọi đám cô hồn dã quỷ dơ bẩn đến đây, tức chết mất!]
[A a a thần miến lạnh nướng, cảm ơn đã chỉ đường cho đến đây! Ta thu phục thứ đó, lập tức ăn ngươi!]
Ta: “???”
Giọng quen thuộc quá.
Chỉ là——
Thần miến lạnh nướng là gì?
Thu phục thứ đó?
Thứ đó… là chỉ ?
2.
Được , sai.
Thứ đó đúng là chỉ .
Bởi vì định đầu tìm nguồn phát tiếng .
Thì cảm thấy trời đất cuồng.
Vất vả lắm mới vững .
Thì phát hiện đã nhốt một pháp khí nào đó.
Bốn phía trở nên hư vô, sờ thấy cũng thấy biên giới.
Ta còn đang nghĩ cách đục một lỗ pháp khí để trốn ngoài thì.
Tiếng đã truyền tai đó vang lên.
[Thứ trông giống hệt quý phi đã chết yểu của , chỉ điều mắt đỏ, giống như đau mắt đỏ .]
[Có thể giống Nhược Nhược vài phần, đó là phúc khí của cô , cũng đành lòng tay giết chết cô ngay.]
[Nghĩ thì cũng đã một nghìn năm gặp Nhược Nhược , nhớ nàng quá.]
[Thế gian chính là một thế giới rộng lớn, nếu giữ thứ làm thế thân, thì điều đầu tiên Nhược Nhược tỉnh là sẽ giết chết ?]
[Hắc hắc, thể Nhược Nhược giết chết, cũng là phúc khí của .]
[A a a nhớ Nhược Nhược quá!]
[Aiz~ Làm xong việc sớm, còn sớm về ôm con rối khắc theo hình dáng Nhược Nhược của mà ngủ~]
[Hắc hắc, giống như đang ôm Nhược Nhược .]
Ta: “???”
Mắt đỏ ư?
Mắt đỏ còn là vì tức giận hả!
Không , khoan đã, trọng điểm hình như cái .
Quý phi chết yểu?
Một nghìn năm?
Nhược Nhược?
Còn giọng quen thuộc đến thể quen thuộc hơn …
Chết tiệt! Người chẳng là phu quân hoàng đế Thẩm Hoàng của ?
Một nghìn năm trôi qua mà vẫn còn sống ư?
Thứ chó chẳng lẽ đã giấu luyện tà thuật trường sinh bất lão ?
Vậy chẳng đã thành quái vật …
Ta hoàng sợ ngẩng đầu, cố gắng rõ khuôn mặt của đang qua miệng pháp khí.
Chỉ một cái liếc mắt đã xác định .
Hắn đúng là Thẩm Hoàng.
Tên Thẩm Hoàng !
Một nghìn năm trôi qua, chế độ phong kiến đã kết thúc .
Hắn cũng chẳng còn là hoàng đế nữa.
Vậy mà còn dám nhốt ư?
Chờ lão nương ngoài nhất định cắn chết để giải tỏa cơn tức giận!
Thẩm Hoàng dường như linh cảm, cúi mắt .
Ta nhe răng với .
Thẩm Hoàng nhếch môi một tiếng: [Chậc, bộ dáng tức giận càng giống hơn, là giữ đợi Nhược Nhược tỉnh tặng cho Nhược Nhược chơi, Nhược Nhược nhất định sẽ thích.]
Cảm ơn.
Ta đã chết một nghìn năm , thật sự là làm phiền ngươi còn nghĩ đến chuyện thể tỉnh .
Ta bĩu môi.
Dối trá.
Nếu thực sự nhớ đến thì đã để đào mộ lên!
Chỉ là phát hiện, chuyện mà cử động miệng?
Chẳng lẽ suốt từ nãy đến giờ là tiếng lòng của ?
Thật kỳ diệu quá?!
lúc , đến tìm Thẩm Hoàng chuyện.
“Đại sư, đa tạ ngài.”
Thẩm Hoàng trợn trắng mắt.
“Vương Cẩu Thắng, đã với ngươi thế nào? Ta một quen an nghỉ ở đây, đợi xử lý xong thi thể của nàng thì ngươi mới động thổ.”
“Hôm nay ngươi tự ý động thổ đã chiêu hồn những cô hồn dã quỷ đến quấy nhiễu nàng, món nợ chúng tính thế nào?”
Hắn chuyện thì cử động miệng.
Vậy là nãy thực sự là tiếng lòng của !
Ta hưng phấn!
Người ngượng ngùng, chỉ tay về phía .
“Đại sư, ngài yên tâm, nàng cô hồn dã quỷ, nàng chính là bò từ quan tài của cố nhân ngài, chính xác thì, nàng hẳn là cố nhân của ngài.
“Ha ha, bạn của đại sư đúng là khác biệt, thi thể thể nhảy nhót, còn dũng mãnh hơn cả sống.”
Thẩm Hoàng: “…”
Lần đến lượt kinh hoàng.
Vội cúi đầu dí mắt cửa pháp khí , căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt.
“Nhược Nhược?”
Ta ngẩng đầu, như .
“Bệ hạ, đã lâu gặp, dạo khỏe chứ?”
Trong lòng Thẩm Hoàng lập tức sóng to gió lớn:
[Là Nhược Nhược, nàng thực sự là Nhược Nhược… Ha ha ha, ha ha ha, ha ha ha… Ta mù ? Ta xong đời .]
[Phải làm bây giờ? Bây giờ dỗ dành Nhược Nhược thế nào thì nàng mới tức giận? Online chờ, gấp.]
[Thôi bỏ , cùng lắm thì Nhược Nhược đánh một trận!]
[Không vợ đánh một trận thì cuộc đời sẽ trọn vẹn, da dày, Nhược Nhược tay chân gầy gò, đánh chết .]
[Nếu nàng đánh đàn ông khác còn vui .]
Thật ?
Đánh chết ?
đánh tàn phế thì chắc chắn thành vấn đề!
Thẩm Hoàng gượng hai tiếng.
“Ha ha, khỏe, còn nàng thì ?”
“Ta ư?”
Ta giơ tay chỉ một ngón tay .
“Với cảnh hiện tại của , bệ hạ cho rằng thế nào?”
Thẩm Hoàng vẫn gượng, trả lời.
“Ha ha, ha ha…”
[Ta nghĩ ư? Ta nghĩ rằng, bàn phím, vỏ sầu riêng, bàn giặt, dù cũng quỳ một thứ.]
Ta mỉm với Thẩm Hoàng:
“Đừng nữa bệ hạ, nếu thả ngoài, lát nữa thể ngài sẽ nổi nữa .”
Thẩm Hoàng sợ hết hồn, vội gật đầu.
“Được! Đừng vội! Ngay lập tức!”
3.
Sau khi Thẩm Hoàng đe dọa đàn ông tên Vương Cẩu Thắng chuyện sống .
Hắn nhanh chóng hiểu ý rời , tìm những công nhân khác dùng tiền để bịt miệng.
Còn về lý do tại Vương Cẩu Thắng lời Thẩm Hoàng như .
Dựa theo những gì Thẩm Hoàng đó.
Là vì mảnh đất chôn cất của hiện tại thuộc về Thẩm Hoàng, Vương Cẩu Thắng động thổ xây nhà, đã bỏ một số tiền lớn để mua đất, còn mời Thẩm Hoàng xem phong thủy chọn ngày.
Thẩm Hoàng vốn đã với rằng nửa năm mới động thổ, cần chút thời gian để chuyển thi thể .
Vương Cẩu Thắng thấy như quá mất thời gian, chỉ là chuyển một ngôi mộ thôi, cần đến nửa năm?
Vì , lén lút xây móng , ép Thẩm Hoàng nhanh chóng xử lý.
Chỉ là ngờ, nhát xúc đầu tiên đã đánh thức dậy.
Nói cho cùng, Vương Cẩu Thắng cũng chột , sợ chuyện sống truyền ngoài thì ngôi nhà của sẽ bán .
Nên mới hòa giải.
Thẩm Hoàng lén lút nhặt chiếc phượng quan đập vỡ của lên, dùng vải bọc nhét trong ngực.
Tiếp đó, xách chui khu rừng nhỏ xa.
Thấy xung quanh ai.
Mới thả khỏi pháp khí.
Ta đối diện , xoa xoa cổ tay, vặn vặn cổ.
“Bệ hạ gì với ?”
Nói vài lời trăn trối , chuẩn tay !
Thẩm Hoàng nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên tiến gần .
Khi còn kịp phản ứng, chớp chớp mắt, véo má , kinh ngạc :